Cảnh sát đến rất nhanh. Họ đẩy cửa bước vào, hai người tiến đến, một trái một phải khống chế Lý Chí Bằng.
"Không... đừng bắt anh ấy!" Người đàn bà tiều tụy quỳ sụp xuống ôm chặt chân cảnh sát, khóc lóc gào thét: "Là tôi... là tôi xúi giục anh ấy làm vậy! Nhà nghèo, con thì bệnh không có tiền chữa, là tôi ép anh ấy phải ly hôn để đi lấy người đàn bà khác, để giết người trục lợi tiền bảo hiểm!"
"Câm miệng cho anh!" Lý Chí Bằng quát lớn: "Một mình anh đi tù còn chưa đủ, em cũng muốn theo vào sao?"
Trong tiếng khóc xé lòng của người đàn bà ấy, cảnh sát th*c m*nh sau lưng hắn, buộc hắn bước ra cửa. Nhưng đi được nửa đường, bước chân Lý Chí Bằng bỗng khựng lại. Hắn quay đầu nhìn thẳng về phía Lý Bảo Bảo.
"...Thật bất công." Đôi mắt hắn đầy oán hận, giọng khàn khàn lẩm bẩm: "Bối Bối ngoan ngoãn hiểu chuyện như thiên thần, vì sao mắc bệnh lại là nó mà không phải mày? Một đứa cay nghiệt, bụng đầy độc kế như mày... sớm muộn gì cũng thành kẻ giết người. Vậy tại sao bây giờ mày không giết tao đi?"
"Đồ mơ mộng!" Lý Bảo Bảo chẳng phải hạng dễ bắt nạt, lập tức chửi lại: "Muốn chết thì tự đi chết, kéo mẹ con tôi theo làm gì!"
Bị nói trúng chỗ đau, Lý Chí Bằng gầm lên: "Nếu tự sát mà lấy được tiền bảo hiểm, tao đã sớm làm rồi!"
Nghe thì có vẻ cảm động, nhưng ngay bên cạnh lại vang lên một tiếng cười nhạt.
"Muốn cứu con gái anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-co-ky-nang-ngu-dac-biet/2904184/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.