Mộ Chiếu Bạch hơi sững lại.
"Bây giờ đi thang máy rất nguy hiểm." Anh tốt bụng nhắc nhở: "Ông vẫn nên theo chúng tôi đi cầu thang bộ thì hơn."
Thế nhưng đối phương chẳng có ý định bước ra, vẫn lặng lẽ đứng trong thang máy giơ tay ngoắc anh vào.
Hai bên giằng co chốc lát, Mộ Chiếu Bạch thấy không thuyết phục nổi, chỉ đành lắc đầu, tiếp tục bế người xuống cầu thang.
Tầng bảy, ting...
Cửa thang máy lại mở. Người đàn ông trung niên kia vẫn đứng đó, im lìm như tượng sáp, lại giơ tay ngoắc.
Mộ Chiếu Bạch vừa xuống vừa phổ cập: "Tiên sinh, cháy nổ dễ gây mất điện, đến lúc bị kẹt bên trong thì rắc rối lắm."
Tầng sáu, ting...
Cũng y hệt. Người đàn ông ấy vẫn không nói không rằng, chỉ bền bỉ vẫy tay.
"Bị kẹt chưa phải đáng sợ nhất đâu." Mộ Chiếu Bạch tiếp tục giảng giải: "Giếng thang máy là đường ống thẳng đứng, mà một khi bị nhốt trong đó thì chẳng khác nào chui vào ống khói, khói tràn vào sẽ chết ngạt ngay."
Tầng năm, ting...
Mộ Chiếu Bạch chạy ngang qua, vội vã ném lại một câu: "Còn nguy cơ cáp đứt, rơi tự do từ trên cao nữa đấy..."
Tầng bốn, cửa không mở.
Tầng ba, Mộ Chiếu Bạch dừng chân, hiếu kỳ nhìn cánh cửa thang máy bên cạnh.
Quyển Quyển hỏi nhỏ: "Cái này... bị kẹt rồi hả?"
Mộ Chiếu Bạch: "...... Hình như vậy."
Người đàn ông trong thang máy: "......"
Một lúc sau, bên trong vang lên tiếng kim loại đập chan chát, dường như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-co-ky-nang-ngu-dac-biet/2904191/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.