"Tỉnh?"
Quyển Quyển mở mắt. Tiểu Đao đang ngồi quay lưng với cô bên mép giường, tay anh cầm điện thoại. Màn hình sáng lên trong bóng tối đang phát một bản tin: "Tối nay, vào lúc 9 giờ, tại phố Bách Hoa trong thành phố xảy ra một vụ hỏa hoạn..."
Trong phòng không bật đèn, tối om. Chỉ có ánh sáng trắng từ điện thoại hắt ra, chiếu sáng gương mặt anh.
"Nếu lúc này em chết thì sẽ thế nào?" Anh vẫn quay lưng hỏi.
"Tôi không biết." Quyển Quyển nhìn tấm lưng rộng của anh, bình tĩnh đáp: "Tôi chưa từng thử."
Nhưng với tư cách một kẻ có kỹ năng sinh tồn thượng thừa, cô sẽ không bao giờ dễ dàng GO DIE.
Dù có xuyên vào vai nạn nhân trên con tàu Titanic, cô cũng phải liều bơi tay vượt Đại Tây Dương cho bằng được!
Tiểu Đao bất chợt quay lại, đưa thứ gì đó cho cô.
Quyển Quyển nhận lấy, giở ra xem. Tấm này là mặt chính diện của Tiểu Đao. Tấm kia... cũng chính diện Tiểu Đao. Rồi lại một tấm chính diện nữa...
Xem xong cả xấp ảnh toàn là mặt anh, cô thật sự đoán không ra ý đồ, bèn ngẩng lên nhìn.
Anh đã nằm nghiêng xuống cạnh cô, ngón tay lướt nhẹ trên má cô, giọng nói mang theo vẻ u tối và lạnh lùng đặc trưng: "So với việc phải ngủ cùng đám người lai lịch chẳng rõ ngoài kia... chẳng bằng ngủ với anh đi."
"...Đồ lưu manh, im ngay!" Quyển Quyển vội tóm lấy bàn tay không an phận kia, cau mày: "Anh không thấy mình vừa nói có thể bị hiểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-co-ky-nang-ngu-dac-biet/2904192/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.