Tôi rời khỏi khu xưởng mới qua cửa phụ bên cạnh phòng họp, bước đi trên con ngõ nhỏ giữa khu nhà máy cũ và mới.
Trước khi đến đây, tôi cũng thoáng có chút dự cảm, chỉ là khi mọi việc thật sự diễn ra, vẫn cứ cảm thấy ly kỳ và hoang đường đến vậy.
Dường như cậu ấy nói, trước đây cậu ấy cũng có tình cảm với tôi như tôi từng có với cậu ấy?
Cậu ấy… thích tôi?
Chuyện này buồn cười đến nhường nào chứ.
Là kiểu thích gì mà lại khó bày tỏ thành lời đến vậy?
Là kiểu thích gì lại làm cho đối phương luôn có cảm giác mình luôn bị chán ghét?
Cơ hội giải đáp nghi vấn hay những hoài nghi dường như đã bày ra trước mắt, nhưng tôi lại phát hiện bản thân không còn cảm thấy hứng thú, chỉ muốn hoàn toàn tránh xa tất cả chuyện này.
Bóng hoàng hôn khổng lồ phía xa xa treo lơ lửng ở chỗ trống giữa khu xưởng cũ và mới, sắp buông xuống dưới đường chân trời. Con ngõ nhỏ vắng vẻ lúc này chỉ có tiếng bước chân của tôi. Đi thêm mười mấy thước nữa là có thể ra khỏi ngõ, tôi không khỏi tăng tốc, nhưng mà đúng lúc này, sau lưng tôi lại truyền đến một tràng tiếng chạy nhanh dồn dập nặng nề.
Tim tôi giật bắn.
Tiếng bước chân mỗi lúc một vang vọng, càng lúc càng gần, trong nháy mắt đã đến ngay phía sau tôi. Tôi còn chưa kịp phản ứng gì, giây tiếp theo cổ tay đã bị người phía sau bắt lấy.
“Nhiếp Hi Quang.”
Tôi bị một lực rất lớn xoay người lại, gương mặt nhợt nhạt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-nhu-anh-duong-ruc-ro-phan-2/326782/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.