(Mình khá phân vân về xưng hô ở chương này, thôi thì Dung Dung và Dưa Hấu đều không ưa nhau, lại không có người khác, không cần thảo mai, nên xưng tôi - cậu nhé.)
–
Dạo này thời tiết cứ thay đổi bất chợt, lúc rời khỏi đại học D còn trời quang mây tạnh, dọc đường đi bỗng sấm chớp rền vang, rồi mưa to trút xuống.
Xe taxi dừng ở cửa quán cafe, tôi xuống xe chạy nhanh vào trong mà trên người cũng bị dính ướt.
Đẩy cửa ra, một chuỗi tiếng chuông gió vang lên. Trong tiệm rất vắng, chỉ có mình Dung Dung là khách. Cô ta mặc một bộ váy len trắng ngồi bên cửa sổ, nghe tiếng thì nhìn về phía tôi.
Tôi đi tới ngồi xuống đối diện cô ta, lấy giấy ăn lau nước trên mặt. Dung Dung liếc ra ngoài cửa sổ. "Tự nhiên lại mưa lớn như vậy."
"Ừ." Tôi bỏ khăn giấy xuống, "Sao tự nhiên lại tìm tôi?"
Cô ta vẫn nhìn ra bên ngoài cửa sổ, "Tôi nhớ ngày tôi đến Thượng Hải bắt đầu làm việc cũng mưa to như thế, không nghĩ rằng khi rời đi cũng vậy."
Lúc này tôi mới chú ý tới phía sau lưng cô ta là một cái vali lớn, ngạc nhiên hỏi: "Cậu muốn rời Thượng Hải?"
"Đi Thẩm Quyến, tối nay bay." Ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ của cô ta quay lại rơi trên người tôi, "Tôi vẫn cứ nghĩ xem trước khi đi có nên gặp cậu một lần không, không nhịn được mới gửi tin nhắn, không nghĩ rằng thật sự cậu đang ở đây, cái này chắc là ý trời."
Tôi nghe mà nghi ngờ không thôi, thế này là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-nhu-anh-duong-ruc-ro-phan-2/326793/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.