Bóng tối trước mắt thay đổi theo ánh sáng bị che khuất, cứ thế phủ lên tấm thảm.
Lúc đến đây hôm nay, Cam Mật không lên tầng trên cũng chẳng xuống tầng dưới. Trong phòng không bật hết đèn, so với lần trước đến, lần này chỉ có một nửa không gian sáng rõ.
Đây cũng là điều cô đã nhiều lần yêu cầu khi bước vào nhà hôm nay.
Thế nhưng giờ phút này, Cam Mật vốn vì một số lý do khó nói mà cố ý tránh xa sofa, lại không ngờ ngay cả một góc nhỏ hẹp như đệm mềm này cũng không thể ngăn cản tâm tư đầy ẩn ý của Tống Mộ Chi.
Bị ôm chặt bất ngờ, cô gái nhỏ giơ đôi tay trắng nõn mềm mại chống lên bờ vai rắn rỏi của anh.
Tống Mộ Chi ngược sáng, đôi mắt vốn trong veo như mặt hồ mùa thu giờ đây chỉ còn khóa chặt lấy cô.
Cam Mật hơi sững sờ, chợt nhớ lại câu nói thấp giọng bên tai anh vừa rồi.
Tiếng mèo kêu làm nhạc chuông đã đành.
Còn muốn ghi âm phiên bản người thật nữa?
"… Anh không cần mặt mũi nhưng em vẫn cần đấy!"
Gương mặt Cam Mật lập tức phồng lên, cô dứt khoát thả một tay ra, vươn đến nhéo má anh, nhưng lại bị anh dễ dàng giữ chặt.
Tống Mộ Chi cúi đầu, ánh mắt sâu thẳm: "Thật sự không muốn kêu vài tiếng cho anh nghe à?"
Đôi mắt long lanh của cô gái nhỏ ánh lên tia sáng ướt át, lí nhí: "Không muốn..."
"Trước đây em cài đặt hăng hái lắm mà." Như cảm thấy buồn cười, Tống Mộ Chi cúi sát hơn, "Bây giờ lại biết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-song-trong-binh-mat-tu-nho/2552743/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.