Cam Mật cuối cùng cũng bắt được điểm mà trước đó cô cứ cảm thấy mình đã bỏ lỡ.
Người trong nhà biết địa chỉ xưởng vẽ của cô thì không sao.
Nhưng riêng Tống Mộ Chi thì không được!
Thật ra, cô còn định đợi xưởng vẽ hoàn thiện rồi mới chính thức dẫn anh đi tham quan một vòng.
Bây giờ lại bị ép phải trưng bày một phiên bản nửa vời như thế này…
Cô gái nhỏ có hơi ủ rũ.
Nhưng sự kinh ngạc này hoàn toàn không làm lay động nổi Tống Mộ Chi dù chỉ một chút.
Anh cúi người kéo cao cổ áo của cô, hơi thở ấm áp phả nhẹ bên má.
Chỉ dừng lại ngay tại đó, giọng anh trầm thấp, chậm rãi:
“Chuyện liên quan đến em, anh đều biết.”
Chuyện liên quan đến cô…
Bên tai Cam Mật như có từng luồng tê dại chạy qua, xộc thẳng vào tận tim.
Cô gái nhỏ bị anh làm cho giật mình, vô thức ngả người ra sau, rồi lại nhào tới ôm chặt lấy anh.
“Anh đừng nhìn nữa, đợi em làm xong rồi hãy… Xưởng vẫn chưa hoàn thiện mà.”
Nhưng ngay sau đó, trọng tâm suy nghĩ của cô lại rơi vào câu nói vừa nãy của anh.
Anh đều biết hết sao?
Cam Mật bỗng nhớ đến những lần mình lén lút than phiền về anh, những bức vẽ đầu heo nghịch ngợm, cả cái biệt danh lưu trong danh bạ điện thoại nữa…
Cô rùng mình một cái.
Thật ra, Tống Mộ Chi không thể nào biết hết được chứ…?
Thấy cô hết ôm lại cấu véo, miệng còn lẩm bẩm không ngừng, Tống Mộ Chi chỉ nghĩ rằng cô đang đợi anh đáp lời.
Anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-song-trong-binh-mat-tu-nho/2552746/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.