Anh đi trong gió, dẫm lên đêm thu mà đến, trên gương mặt thanh đạm mang theo chút hơi lạnh của trời tối.
Hình ảnh này, giống hệt lần trước khi anh theo ông Tống đến đây.
Chỉ khác một điều—lần này, anh đến một mình.
Vừa bước vào cửa, ánh mắt Tống Mộ Chi liền quét thẳng về phía phòng khách nhà họ Cam.
Cái nhìn của anh chẳng hề che giấu điều gì.
Mỗi khi ánh mắt anh lướt qua Cam Mật dù chỉ một chút, cô đều cảm thấy như môi mình lại bị anh cắn đến tê dại, từng tấc một đều bị chiếm đoạt.
“…”
Cam Mật siết chặt quả quýt chưa kịp bóc trong tay, nhưng lực quá lỏng, khiến quả quýt tròn trĩnh rơi khỏi tay cô.
Lăn một vòng trên nền nhà, cuối cùng dừng ngay trước chân Tống Mộ Chi.
Anh không nói gì, chỉ dừng lại một chút, cúi người nhặt quả quýt lên.
Sau đó, những ngón tay thon dài khẽ động, từ tốn bóc vỏ.
Từng động tác của anh đều chậm rãi, thong dong.
Nhưng Cam Mật nhìn lại thấy mình như chính quả quýt kia, bị anh nắm chặt trong lòng bàn tay, bóp nắn tùy ý. Mà rồi, cũng như vỏ quýt bị lột sạch, cô có cảm giác bản thân đang từng chút từng chút một, chẳng còn mảnh giáp nào che chắn.
Từng lớp, từng lớp rơi xuống.
Cô chớp mắt mấy cái, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm bất an.
“Của em đấy, cầm chắc vào.”
Giọng nói trầm thấp của Tống Mộ Chi vang lên, làm Cam Mật giật bắn mình.
Anh vừa nói, vừa đưa phần quýt đã bóc sạch vỏ đến trước mặt cô.
Cam Mật cắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-song-trong-binh-mat-tu-nho/2552790/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.