Cam Mật cảm thấy đầu da của mình có một cảm giác lạ lùng khi nghe thấy tiếng khóa xe rơi xuống. Cô chưa kịp suy nghĩ rõ ràng và hoàn toàn lấy lại tinh thần, thì chiếc xe đã lao đi như tên bắn trên đại lộ sân bay ngoài khu vực nhà ga.
… Không trách được khi cô vừa mới ngồi vào xe, lại cảm thấy người ngồi ở ghế lái vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.
Không phải là bác Lâm như cô dự đoán, mà là trợ lý Từ – người mà họ thường xuyên giao tiếp.
Tống Mộ Chi như thể đã đoán trước sự phản kháng của cô, không chỉ để trợ lý Từ ngồi vào ghế lái mà còn khiến người này thật sự nghe lời, không hề hỏi ý kiến cô mà cứ thế khởi động xe.
Quả nhiên là người của Tống Mộ Chi, đúng là thế lực đáng sợ…
Thật là cùng hội cùng thuyền, kết bè kết phái!
Trong lòng cô gái trẻ, sự tức giận vừa mới dâng lên thì nhanh chóng bị một suy nghĩ khác chiếm lấy khi cô nhớ tới Tống Mộ Chi, người đang ngồi cạnh cô ở ghế sau.
Tất cả mọi thứ xung quanh đều bị hơi thở của anh vây kín, không thể không chú ý.
Cô ngước mắt nhìn anh một cái.
Tống Mộ Chi lúc này đang hơi nghiêng người về phía cô, chiếc áo khoác của anh vắt sang một bên, bên trong chỉ là một chiếc sơ mi màu xám nhạt.
Nó càng tôn lên vẻ mặt lạnh lùng, như ngọc trong sương mù, thanh thoát lạ thường.
Đôi mắt anh dưới hàng lông mày đen nhíu lại, ánh nhìn vừa kín đáo vừa sắc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-song-trong-binh-mat-tu-nho/2552818/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.