Tiếng "tiểu miêu hoa" kia khiến Cam Mật bất giác nhớ đến con mèo béo Tiểu Hoa từng hay lẻn vào đại viện kiếm ăn năm nào.
Dù đã rất lâu không gặp lại Tiểu Hoa, trong trí nhớ của cô vẫn còn lờ mờ hình ảnh nó với cái bụng tròn vo và bộ lông vằn vện. Mà lúc này đây, những ký ức xưa cũ như từng vòng nước xoáy, kéo cô chìm sâu vào hồi ức.
Năm đó, khi Cam Ngân Hợp biết cô không biết từ đâu dụ về một con mèo hoang ở đầu hẻm Kinh phố, anh nhất quyết không cho cô chạm vào, sợ cô bị cào hoặc cắn.
Cuối cùng vẫn là cô kéo Tống Mộ Chi làm đồng minh, lén lút đi cho mèo ăn.
Lúc ấy, Tống Mộ Chi cũng không từ chối, mà còn cười y như bây giờ, nói Tiểu Hoa giống cô.
Giờ thì không chỉ giống nữa, mà đúng là cô rồi!
Trong đầu bỗng chốc hiện lên hình ảnh con mèo nhỏ khi xưa, lười biếng phơi bụng nằm ườn trước cổng viện.
Đôi mắt Cam Mật ánh lên một tầng hơi nước mơ hồ. Cô nghiến răng, lập tức vươn tay phản kích không chút khách khí.
Vừa rồi anh chạm vào chóp mũi cô thế nào, cô nhất định phải đáp trả!
Nghĩ là làm, cô nhắm ngay ống tay áo của Tống Mộ Chi, dùng chóp mũi cọ cọ liên tục, rồi nhân tiện hất tay một cái, quẹt hết bột trên mu bàn tay lên người anh.
Nhưng còn chưa kịp đắc ý, còn chưa kịp với lấy thêm một nắm bột trên bàn dài để tiếp tục "trả đũa"—
Tống Mộ Chi đã vươn tay, ấn đầu cô vào lòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-song-trong-binh-mat-tu-nho/2552839/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.