Nhưng cô không ngờ, ngày hôm sau gặp Mạnh Trạch Minh ở quán cà phê, sau vài câu xã giao, đối phương liền nói thẳng, "Đưa ra giá đi, anh muốn mua lại công ty của em."
Lâm Tuế: "..."
Trong quán cà phê yên tĩnh, lần này không có fan phục vụ đến diễn cùng cô, chỉ có một mình cô âm thầm chịu đựng.
Mạnh Trạch Minh trông cũng chỉ lớn hơn cô bốn năm tuổi.
Lâm Tuế không có ấn tượng gì về hắn.
Nhìn mặt hắn, đúng là có chút giống người một nhà với cô.
Hắn không giống với khí chất tổng tài bá đạo kinh điển của anh Thâm Tình.
Anh Thâm Tình là tổng tài trong tiểu thuyết, nhìn bề ngoài, toàn thân toát ra vẻ lạnh lùng xa cách, hình tượng làm màu vô hình cực kỳ trí mạng.
Còn Mạnh Trạch Minh giống như ngoài đời thực, là kiểu "người thật thà" vì để hợp tác thành công, có thể cúi đầu nhún nhường với người khác.
Nhưng là thương nhân, làm gì có ai thật thà.
"Anh chạy đến nhận họ hàng chỉ vì chuyện này à?" Lâm Tuế bất lực hỏi.
Mạnh Trạch Minh dựa vào ghế, nhìn chằm chằm vào mặt Lâm Tuế, "Vì nghĩ là người nhà có thể được giảm giá đấy chứ?"
"Anh thấy hình tượng của em còn tốt hơn cả lúc livestream, nếu em thích làm nghề này, có thể đến công ty của anh, anh sẽ cho em tài nguyên tốt nhất."
Lâm Tuế: "Đem tài nguyên người khác vất vả giành được đưa cho em à?"
"... Chuyện này không liên quan đến em."
Mạnh Trạch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-streamer-bang-nhan-sac-donate-di/2899716/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.