Cũng không biết qua bao lâu, Nguyên Mục Châu mới tỉnh táo lại, gã dùng một loại ánh mắt cực kỳ âm trầm, lạnh lẽo nhìn ma tu trước mặt.
Hồi lâu sau, gã gằn từng chữ nói: "Sự lo lắng của ngươi dĩ nhiên có lý, nhưng chỉ cần có ta ở đây, ta tuyệt đối sẽ không cho phép những chuyện đó xảy ra với Quân Ngọc."
Ma tu cười khinh miệt: "Nhưng lời hứa của ngươi đáng giá mấy đồng?"
Tiếng cười giễu cợt này vừa vang lên, sợi dây nhẫn nhịn nãy giờ vẫn kéo căng của Nguyên Mục Châu rốt cuộc cũng đứt phựt, gã không nhịn được nữa, đột nhiên rút kiếm ra--
Ánh kiếm như tia chớp, rực sáng bay tới, lao về phía ma tu với khí thế du long quá hải!
Trong kiếm ý chứa đựng sát khí không thể che giấu.
Ma tu mặt vô biểu tình, mái tóc đen bị kiếm khí hất tung bay loạn trong gió, nhưng hắn không hề nhúc nhích, trong con ngươi đen kịt dưới lớp mặt nạ bạc lóe lên ánh sáng.
Trong lòng bàn tay trái của hắn nắm một luồng ma khí có màu sắc vô cùng quỷ dị, hắn chầm chậm xoay cổ tay, chuẩn bị nghênh đón một kiếm chấn động này của Nguyên Mục Châu, bỗng nhiên--
Một tiếng nổ lớn vang lên, một thanh trường kiếm màu vàng kim bay vút ra khỏi vỏ xông thẳng lên trời, đột ngột chặn lại kiếm khí của Nguyên Mục Châu chém tới trước mặt ma tu.
Ánh sáng vàng tỏa ra hào quang như một bức tường cao, ngăn cách hai bên ra xa.
Giữa làn khói bụi bay mù mịt, Thẩm Quân Ngọc phất tay áo, tay cầm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-trung-sinh-vao-cai-dem-hoa-ly-voi-truc-ma-kiem-ton/2867568/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.