Bước chân Niệm Mị chậm rãi đến gần Trương Chiếu Thiên đang hôn mê kia.
Chìa khóa trong tay bị cô cầm lên.
Một bàn tay chụp lấy quần của Trương Chiếu Thiên, xé mạnh ra. Chiếc quần mấy vạn cứ như vậy bị xé rách.
- -
Khi Trương Chiếu Thiên tỉnh lại thì cũng đã là ngày hôm sau.
Lúc mới tỉnh lại hắn liền cảm giác được đau đớn truyền đến từ sau mông mình. Kiếm Hiệp Hay
Nó tựa như bị châm liên tục đâm qua vậy, đau đến mức làm hắn động cũng không dám động một chút nào.
Trên mặt tường thuần trắng bị vẩy đầy máu tươi, mà mông Trương Chiếu Thiên cũng đã huyết nhục mơ hồ. Chiếc chìa khóa dính đầy máu nằm trên khăn trải giường màu trắng, có chút chói mắt.
Ký ức ngày hôm qua bỗng hiện về, hình ảnh bỗng dừng lại trên khuôn mặt quen thuộc kia.
"Mẹ kiếp, Ngũ Diệp Sương, Ngũ Lộ tốt nhất đừng để tao bắt được chúng mày!"
Tay Trương Chiếu Thiên nắm chặt lấy khăn trải giường dưới thân, chậm rãi chống người đứng dậy.
Cố chấp trong mắt hắn càng tăng lên.
Nhìn thoáng qua xích sắt đứt gãy trên đầu giường, hắn bèn móc di động ra.
"Ngu xuẩn, cô đã bán cái thứ rác rưởi gì cho tôi thế hả? Không phải nói chém cũng chém không được à? Còn chưa có chém đâu! Thế đéo nào lại bị đứt rồi hả!"
Không nói lời nào còn tốt, nhưng vừa mở miệng nói xong liền đụng tới miệng vết thương trên mặt, làm sắc mặt Trương Chiếu Thiên có chút tối tăm lại.
"Trương thiếu, anh có phải là đã nhầm lẫn điều gì rồi không? Thứ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tra-nu-tien-cong/529038/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.