Một luồng tiên quang bay tới Kiếm Tiên Tuyệt Bích, tiên quang hạ xuống, thân hình Hứa Ứng xuất hiện, cầm kiếm đi sâu vào trong Kiếm Tiên Tuyệt Bích.Y thấy Ngoan Thất đang tìm hiểu kiếm pháp, Ngoan Thất kinh ngạc nhìn sang, chỉ thấy trên đầu Hứa Ứng là quả chuông lớn, bên vai là Bất Tử tiên dược, sau lưng là Kim Bất Di tướng mạo âm trầm, vũ trang đầy đủ, khiến hắn không khỏi nghi hoặc.Hứa Ứng ra hiệu im lặng, đi qua bên cạnh hắn mà không phát ra một tiếng động nào.Ngoan Thất ngừng thở, thu nhỏ thân hình, nhảy lên một bên vai khác của Hứa Ứng, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước, thầm nghĩ: “Cuối cùng A Ứng cũng quyết định xử lý Thời chưởng môn, tự mình lên làm chưởng môn?”Tiên kiếm Tư Vô Tà phát hiện ra tà niệm của hắn, cố nén ý muốn chém tà niệm, thầm nghĩ: “Sao mấy pháp bảo bên cạnh thái thượng trưởng lão đều có tà niệm vậy?’Lúc này, phía trước đột nhiên có âm thanh huyên náo, tiếng người ồn ào, kiếm khí tung hoành, đứng xa xa cũng có thể cảm nhận được kiếm ý phi phàm, còn loáng thoáng tiếng vung kiếm ca hát, rất có vẻ hào hùng của đất Ba Thục!"Nhất biệt đô môn tam cải hỏa, thiên nhai đạp tẫn hồng trần.
Y nhiên nhất tiếu tác xuân ôn.""Vô ba chân cổ tỉnh, hữu tiết thị thu quân.""Trù trướng cô phàm liên dạ phát, tống hành đạm nguyệt vi vân.
Tôn tiền bất dụng thúy mi tần.""Nhân sinh như lữ quán, ta cũng là người đi đường! Kiếm môn, chia tay ba ngàn năm, ta đã trở về! Tình nhi, còn nhớ vi sư
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trach-nhat-phi-thang/342614/chuong-440.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.