Martha gặp họ ở bậc cửa, vừa khóc, vừa nấc, vừa như hoá điên.
“Sao thế Martha!” Edward nhìn cô ta trong kinh ngạc. Thường thì chính những nhân vật phụ, không phải nhân vật chính, lại cất cao tiếng khóc than trong cảnh bi kịch, “Sao thế Martha, cô vừa mới mất người thân ư?”
Chàng biết rõ về mất mát đó.
“Tôi chẳng mất gì, thưa ông; ơn Chúa danh tiết tốt đẹp của tôi vẫn là của tôi, không bị mất đi như của một số người; nhưng tôi buộc phải báo nghỉ việc, thưa ông; không phải vì lỗi ở phía ông đâu, ông là một ông chủ tốt. Nhưng nhìn bà chủ ra đi…”
“Bà chủ?”
“Vâng. Người mẹ mà Chúa ban cho ông sẽ ra đi khi chuyến xe sắp tới chạy qua đây, và bà đã viết thư, đã chuẩn bị đâu đấy cả rồi. Và khi nào bà chủ đi, tôi cũng sẽ đi. Bởi vì tôi phải giữ mình là người đứng đắn, và tôi sẽ không phục vụ bất cứ người đàn bà lẳng lơ nào, cũng không sống trong một ngôi nhà đã chìm vào tội lỗi.”
Edward nhìn Martha dưới ánh sáng mới, bởi vì giờ đây chàng đã hiểu rõ mọi chuyện.
“Martha, đầu óc cô thật bẩn thỉu!” chàng nói bằng giọng mệt mỏi, lạ lùng. “Đầu óc của tất cả những người đứng đắn đều bẩn thỉu cả. Cô là người đàn bà tồi tệ!”
Martha kêu ré lên và chạy trốn khỏi ngôi nhà. Sau này cô nói với anh trai cô rằng ông chủ đã hoá điên, đã bị bỏ bùa mê. Cô không bao giờ đặt chân đến ngôi nhà đó nữa.
Edward tìm thấy mẹ chàng ở trong bếp.
“Mẹ, không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trai-tim-em-thuoc-ve-dat/254330/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.