Một kẻ vương tôn công tử sống trong nhung lụa, lúc khai quốc luận công lại đứng cao hơn cả những lão tướng đầu bạc. Vì sao?
Cữu cữu ta… có biết những chuyện này không? Có phải cậu ta đã ngầm thừa nhận sự hy sinh của những người này, chỉ để đổi lấy sự yên ổn cho hoàng vị, tránh đắc tội với các thế gia quyền quý?
Vậy thì ta… nhà họ Từ của ta… chẳng phải cũng là một lũ đồng lõa với kẻ ác hay sao?
Ta không dám nghĩ tiếp. Nếu đúng như vậy, thì Triệu Gia Trọng sao chỉ có thể trách ta? Hắn hẳn là hận ta mới đúng. Ta đã bỏ rơi hắn, gả cho kẻ đã cướp đi tuổi xuân, sinh mạng, chiến công, và cả tiền đồ của hắn cùng các chiến hữu.
Ta làm sao còn mặt mũi ở lại đây? Ta thậm chí không dám nhìn vào đôi mắt mang thiện ý của Tiểu Ma Cán.
Bóng đêm buông xuống. Trên cầu có người thắp đèn, ánh lửa lung linh trôi nổi trên dòng sông tối mịt.
Ta ôm mặt, vô thức cất bước rời đi.
"Này, đi rồi à?" Tiểu Ma Cán gọi với theo, "Nhà ngươi ở đâu? Ta còn chưa đưa ngươi về mà!"
Ta lắc đầu.
Hắn vội vàng đuổi theo, cúi xuống nhìn ta, vẻ mặt kinh ngạc hoảng hốt:
"Ngươi khóc đấy à? Sao lại khóc?"
Hắn luống cuống chân tay.
"Chà… Tướng quân dù trong lòng đã có người, nhưng ngươi đẹp thế này, cũng đáng gọi là tiên nữ, biết đâu sau này hắn sẽ động lòng? Ngươi cứ cố gắng thêm chút nữa, cùng lắm ta giúp ngươi."
Ta lắc đầu, nước mắt lã chã rơi xuống, từng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tram-anh-phu-an-a-phu/1864710/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.