Mùa hè năm Thừa Thiên thứ hai, Việt Quốc công Dương Thao mưu phản. Những kẻ liên quan đều bị xử trảm, thân tộc bị lưu đày.
Đám thế lực năm xưa theo về phía Nguyên Dụ, gần như bị nhổ tận gốc rễ. Những kẻ còn sót lại càng thêm an phận, không dám mơ tưởng đến chuyện Nguyên Dụ phục vị nữa.
Vì trụ trì An Hoa tự tham gia truyền tin đồn, gây rối, hoàng đế nhân cơ hội này đè ép Phật giáo – từ tiền triều đến nay vốn cực kỳ thịnh vượng.
Hoàng đế hạ chiếu cải chế: lập Lý Tông Viện tiếp quản toàn bộ chùa chiền trong lãnh thổ Đại Ngụy, tịch thu tài sản chùa miếu, buộc tăng nhân dưới năm mươi tuổi phải hoàn tục về quê làm ruộng.
Ngoài việc này, hoàng đế còn truy phong cố Thế tử Ngụy Quốc công Nguyên Liệt làm Tương Vương, thụy hiệu là Bình.
Ngày hành hình, Nguyên Hi đến Phúc An Cung.
Lần này, Nguyên Dụ không vừa thấy mặt đã mắng hắn là đồ nghịch tử rồi đuổi ra ngoài nữa. Thái độ ông nay bình thản đến lạ, khiến Nguyên Hi ngược lại cảm thấy không quen.
Nguyên Hi luôn bất ngờ giáng cho ông một đòn, dứt khoát gọn gàng, chẳng để ông kịp trở tay. Năm xưa, khi bị con trai đoạt quyền, Nguyên Dụ ít ra còn kịp đặt điều kiện giữ lại vài người cũ. Giờ đây, những kẻ được giữ lại năm ấy cũng gần như chẳng còn mấy ai.
Kết cục như vậy, dường như ông đã sớm đoán trước. Chỉ là lòng còn bất cam, muốn tranh đoạt một lần cuối cùng.
Rốt cuộc vẫn chẳng tranh được gì.
Nguyên Hi khấu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tram-ha-co-the-lam-phao-hoi-cong-sao/3002284/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.