Hà Tâm Mi vẻ mặt hòa nhã, ăn nói ngọt ngào, có nhiều mối quan hệ. Công việc làm thêm mà cô ấy giới thiệu cho Trần Uyển là từ chỗ chị học khóa trên khoa Máy tính rồi qua đi qua lại nhiều người, nghe nói em học sinh đó tính cách bướng bỉnh, tinh nghịch, trong nửa năm đã thay đổi bốn, năm gia sư rồi.
Trần Uyển có chút bất an, hẹn thời gian đến gặp gia đình học sinh, khu phố giàu sang có tiếng ở Tế Thành. Đứng ở cửa phòng, cô bé nghe tiếng mẹ gọi mới miễn cưỡng đi ra, mặt lạnh tanh.
“Phán Phán, lại chào cô Trần đi.”
Cô bé phì nước bọt ra sàn gỗ trước mặt rồi quay người đi về phòng, đóng cửa “ầm” một tiếng.
“Tưởng Phán!”, mẹ cô bé gọi lớn rồi quay lại gượng cười với Trần Uyển, “Được ông bà chiều quá đâm hư. Tôi cũng không biết làm sao với nó”.
“Trẻ con thường vậy mà”, Trần Uyển nói lấy lòng, “Tính cánh thất thường của trẻ con cũng như thiên sứ vậy”. Nói xong tự cô cũng thấy ớn lạnh.
Người làm mẹ thường đề phòng trước mọi việc, thấy Trần Uyển là người thông minh, nên ánh mắt soi mói cũng giảm đi mấy phần, thân mật hơn, mời Trần Uyển ngồi xuống. “Có thể nói tôi cũng là người học khóa trên của cô đấy!” Trần Uyển mở to mắt, cô ta mỉm cười, nói tên vài giáo viên trong trường và hỏi tình hình gần đây ra sao.
Trần Uyển ban đầu cảm thấy gượng gạo, nhưng dần thoải mái hơn. Cô nhìn rất kĩ Tưởng Tiểu Vi, trang điểm tinh tế, ăn vận lộng lẫy, cử chỉ nhã
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tram-huong-uyen/2222881/quyen-1-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.