“Anh muốn nói, có liên quan tới anh thì sao nào?”
Lúc nói câu đó anh cười nhạt, đôi đồng tử hấp háy như ám thị đây không phải là câu nói đùa.
Trần Uyển nghĩ, mới gặp người này mấy lần mà chưa bao giờ tỏ thái độ tốt với anh, nụ cười của anh luôn khiến cô hoang mang cảnh giác. Anh không phải người tốt. Hoặc là trong tiềm thức, cô đã sớm có ý thức tránh xa con người nguy hiểm này.
Nhớ lại lần gặp đầu tiên hơn một năm trước, lúc đó cô đã vô cùng căm ghét ánh mắt của anh, lần thứ hai gặp thì anh cất giọng nói với Phương Tồn Chính: “Tôi họ Tần, Tần Hạo, đứng hàng thứ năm trong gia đình”, bằng cái giọng vô cùng khinh thường, thái độ rất kiêu căng. Như thế liền có thể biết ngay anh là người được nuông chiều trong gia đình, thích làm gì thì làm.
Mâu thuẫn lần này coi như anh say rượu nên chòng nghẹo cho vui mà thôi, coi như lưng cô đen đủi, không cẩn thận bị đập vào tường.
Tối nay là lần đầu tiên trong đời cô đánh người khác, tuy nói lúc đó do xấu hổ và tức giận đan xen, không nghĩ đến hậu quả, nhưng lúc này khi nỗi bực bội đã tan biến, bình tĩnh nghĩ lại vẫn cảm thấy khoái chí vô cùng, hả hê vô cùng. Tần Hạo nhận cái tát đó là đáng đời.
Bên tai cô như còn vọng lại cái âm thanh giòn giã đó, nét mặt sửng sốt của Tần Hạo bấy giờ lại hiện lên.
Trần Uyển vùi đầu vào gối cười, thầm mắng Trần Hạo một câu đáng đời, cho anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tram-huong-uyen/2222884/quyen-1-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.