Ăn cơm tối xong, Trần Uyển về nhà, cậu đang đứng bên bếp lò nấu ăn, lửa trong khoang lò cháy mạnh, gương mặt cậu bị ánh lửa phản chiếu cũng trở nên ửng đỏ. Những ngày thời tiết lạnh, việc buôn bán không tốt lắm, họ có thể làm trễ giờ hơn một chút để cố gắng kiếm thêm thu nhập, cô sắn tay áo lên, đứng một bên xem xét để sáng mai đi mua thêm nguyên liệu làm bữa sáng.
“Ở trường Tiểu Vũ không xảy ra chuyện gì chứ?”, cậu hỏi.
Trần Uyển hồi hộp, tim đánh thình thịch, rửa sạch tay rồi cho xương bò vào nồi nước sôi, khiến mấy giọt nước bắn lên tay. Cô cố chịu đau, không lên tiếng.
“Lúc về trên mặt nó có mấy vết trầy xước, hỏi thì nó nói bị ngã trong giờ Thể dục.”
“Buổi chiều lớp nó có giờ Thể dục, nhưng lúc tan học con đi tìm Phương Tồn Chính, không đi cùng đường với Tiểu Vũ, cũng chưa gặp nó”, cô cố làm ra vẻ thản nhiên nói. Cậu rất nghiêm khắc trong việc dạy con, nếu để cậu biết chuyện Tiểu Vũ đánh nhau ở trường thì e rằng không tránh khỏi một trận đòn.
Cậu quay lại nghiêm khắc nhìn cô: “Lục Chỉ nói với cậu là tối nay con qua nhà Phương gia ăn cơm. Tiểu Uyển, cậu nhắc lại một lần nữa, không nên quá gần gũi với bọn họ”.
“Con biết rồi, vì con có chút việc đi tìm Phương Tồn Chính. Anh ta nói thím Phương nhắc lâu rồi không gặp con nên cứ một mực kéo con tới nhà.” Tên Tiểu Vũ chết tiệt, cứ đợi mà xem chút nữa chị xử lý em như thế
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tram-huong-uyen/2222908/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.