Có Trầm Trì ở cùng, Nghê Vũ đã vượt qua được 72 giờ khó khăn nhất, mấu chốt nhất sau phẫu thuật, và trở thành một trong 70% người may mắn kia.
Ba ngày sau phẫu thuật, cậu tỉnh lại bằng hình người, điều đó có nghĩa là cậu đã trở thành người ký sinh, hoa văn ký sinh cũng mờ mờ ảo ảo xuất hiện trên tấm lưng trơn bóng của cậu.
Cơ thể cậu như được nhào nặn rồi sinh ra một lần nữa, đau đớn vẫn còn lại dư chấn, mặc dù không còn kịch liệt như lúc trước nhưng lục phủ ngũ tạng và xương cốt vẫn còn rất đau.
Cậu đứng lên, nhìn cơ thể mình sáng bừng trong gương, bỗng nhiên có cảm giác vừa xa lạ vừa kỳ diệu.
Mặt vẫn là mặt của mình, cơ thể hình như cũng vẫn là cơ thể cũ, thế nhưng những vết thương năm xưa đã biến mất, nó đã biến mất mãi mãi cùng với cơ thể bị nhiễm virus kia.
Cậu cố gắng nhớ lại một chút, phát hiện ra những ký ức này vẫn là ký ức của mình, những hình ảnh khi còn bé trong chỗ lánh nạn dưới lòng đất vẫn còn rõ như in – cậu không có cha mẹ, hoặc nói chính xác hơn một chút thì cậu không có mẹ, chỉ có cha, cậu được tạo ra từ t* c*ng nhân tạo. Từ lúc được sinh ra cậu được bồi dưỡng thành chiến sĩ giống như vô số trẻ con khác được sinh ra từ t* c*ng nhân tạo.
Cậu thử tìm kiếm ký ức của báo săn trong đầu mình. Trước lúc giải phẫu, cậu vẫn luôn khờ dại tin rằng bản thân mình cũng có thể
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tram-lac-so-hoa/3008603/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.