Nhâm Lê nghe được giọng nói kia, đầu óc đang mơ hồ lập tức tỉnh táo, sau đó cuống quít đẩy Nghiêm Dương ra.
Quả nhiên, Nhâm Thiến vẻ mặt tức giận đang đứng ở cửa, phía sau là Y An đang cau mày.
Nghiêm Dương đứng dậy, gương mặt mặc dù vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng nhịn không được thầm rên lên một tiếng.
Thực sự là đã sợ cái gì đó, ngay cả uống nước cũng sẽ giắt răng. Nhâm Thiến không hiểu sao vốn có địch ý với mình, lần này có thể chứng thực rồi.
Nhâm Lê cũng đứng ở bên cạnh, xấu hổ không biết phải nói gì. Này tính là gì đây? Bắt kẻ thông *** sao?
Sắc mặt Nhâm Thiến lạnh như băng, ngữ khí không còn chút khách sáo nào.
“Tiểu Lê, con sang đây trước cho dì!”
Nhâm Lê nhìn Nhâm Thiến rồi lại nhìn Nghiêm Dương, không biết nên làm cái gì mới được.
Nghiêm Dương vội vàng ra hiệu ý bảo Nhâm Lê cứ đi theo Nhâm Thiến trước, sau đó từ tốn nói:
“Bác gái, giống như bác đã nhìn thấy đó, cháu và Tiểu Lê thực ra là quan hệ người yêu.”
Thực ra Nghiêm Dương nói như vậy là có chút ích kỷ, bởi vì Nhâm Lê dù sao cũng là người thân của Nhâm Thiến, nếu Nghiêm Dương ôm hết trách nhiệm lên người mình thì, ít nhất Nhâm Lê không cần phải đối mặt với áp lực gia đình quá sớm.
Nhâm Lê chậm rãi đi đến trước mặt Nhâm Thiến, nghe thấy lời của Nghiêm Dương liền không chút lịch sự lừ mắt một cái, sau đó như dự đoán phải chịu sự càn quét của Nhâm Thiến.
“Tiểu Lê, cậu ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tram-trung-chuyen-tu-vong/2276880/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.