1
Ngày Đại phu nhân Hoắc gia dẫn ta đến trước mặt Đại thiếu gia Hoắc Tân, hai phu thê bọn họ đã cãi nhau một trận long trời lở đất.
Năm đó ta chỉ mới mười một tuổi, nạn đói hoành hành trong thôn, cả nhà chỉ còn lại một mình ta sống sót.
Đại phu nhân chọn trúng ta từ chỗ bọn buôn người, nàng ấy nói ta có dung mạo xinh đẹp, dù gầy gò nhưng khung xương lớn, nuôi dưỡng một thời gian sẽ trở thành người dễ sinh nở.
Cả huyện Mậu đều biết Đại thiếu gia Hoắc gia và phu nhân tình cảm sâu đậm, cũng biết rõ Đại phu nhân gả vào Hoắc gia đã nhiều năm mà trong bụng vẫn chưa có chút động tĩnh nào.
Tối hôm đó, Đại phu nhân rơi nước mắt nói với ta rằng, lý do thực sự nàng ấy mua ta là vì ta rất giống nàng ấy khi còn nhỏ. Nếu nàng ấy đã không thể sinh cho Đại thiếu gia một đứa con trai hay con gái nào, thì ít nhất đứa trẻ do ta sinh ra cũng có thể giống nàng ấy được vài phần.
Hơn nữa, ta và nàng ấy đều mang họ Lư, nàng ấy cảm thấy đây là ý trời.
Còn có một lý do khác, kể cả nàng ấy không mua ta về, các trưởng bối trong nhà cũng sẽ sắp xếp một nữ nhân khác vào phòng của Đại thiếu gia.
Mặc dù Đại phu nhân suy tính sâu xa nhưng cũng thật sự rất đáng thương.
Hoắc Tân quả nhiên giống như lời đồn, dáng vẻ tuấn tú thanh cao như ngọc, phong thái tựa như tiên nhân, chẳng trách Đại phu nhân lại yêu ngài ấy sâu đậm đến thế.
Đêm đó bọn họ cãi nhau, ta ở trong viện cũng nghe được vài câu.
Dù sao Hoắc Tân cũng là một nho sinh có danh vọng khá cao, còn đang giữ một chức quan trong huyện, chuyện nạp thiếp tuy bình thường nhưng cũng phần nào ảnh hưởng đến phẩm hạnh cao khiết của ngài ấy, huống hồ đây còn là vì con nối dõi.
Nhất là khi ngài ấy mở cửa nhìn thấy ta còn tức giận đến mặt trắng bệch:
“Nó... con bé... lớn hơn A Trì bao nhiêu tuổi? Nó vẫn chỉ là một đứa trẻ!”
A Trì ngài ấy nhắc đến chính là tiểu thúc vừa tròn bảy tuổi kia của ta. Vì tiểu thúc được sinh ra khi lão phu nhân đã có tuổi nên mới có nhũ danh “Trì”, nghĩa là “đến muộn”.
Đại phu nhân bề ngoài dịu dàng nhưng khi tranh luận cũng rất quyết liệt. Nàng ấy nhìn ta từ xa, nói với Đại thiếu gia bằng giọng điệu lạnh lùng:
“Chàng trách thiếp nhưng người thì cũng đã mua về. Nếu thiếp không mua nàng ấy, giờ này nàng ấy đã bị bọn buôn người đưa ra khỏi thành từ lâu rồi. Nếu bán vào nhà tử tế thì còn đỡ, lỡ như rơi vào chốn phong trần thì từ ngày mai nàng ấy sẽ chẳng còn ngày tháng yên ổn. Thiếp thừa nhận mình đã làm một chuyện hoang đường, nhưng đối với nha đầu này mà nói đó không hẳn là tệ. Nếu chàng kiên quyết không muốn nàng ấy, vậy ta phải bán nàng ấy đi đâu đây?”
Hoắc Tân nhìn ta, trên trán viết đầy hai chữ đau đầu, lại nhìn sang Đại phu nhân gắng gượng kìm nén, nước mắt lăn dài như chuỗi ngọc đứt dây, cuối cùng ngài ấy vẫn phải thỏa hiệp, không kiên nhẫn phất tay về phía ta:
“Thôi thì cứ giữ lại đi nhưng không thể ở trong nội viện của ta, để con bé đến thư phòng của A Trì... cho làm thư đồng vậy.”
Đại phu nhân vừa tức vừa buồn cười: “Làm gì có nữ tử nào làm thư đồng?”
Về sau, khi Đại phu nhân thấy ta ăn mặc như một gã sai vặt, nghiêm túc đứng bên cạnh Hoắc Xuân mài mực, Hoắc Xuân vừa mở miệng định nói gì đó là ta đã nhấc tập giấy đóng thành quyển đập thẳng vào vai hắn, khiến Hoắc Xuân lập tức ngồi thẳng lưng, nàng ấy cười tươi đến khóe mắt cong cong, hết lời khen ngợi Đại thiếu gia có mắt nhìn người rất tinh tường.
Đại phu nhân gọi ta đến bên cạnh, nói:
“Mộc Lan, xưa nay ta vốn không ủng hộ nữ nhân chỉ biết răm rắp nghe lời người khác mà chẳng có chút cá tính nào. Mặc dù nam nhân đều nói thích nữ tử ngoan ngoãn, nhưng sau khi thành thân lại than phiền vì đã cưới một người lúc nào cũng cúi đầu, không có gì thú vị. Nếu nữ nhân đều giống hệt nhau, vậy thì có khác gì những hàng liễu ven đê hay tảng đá bên đường?”
Ta cái hiểu cái không: “Phu nhân, vậy con nên làm như thế nào?”
Đại phu nhân chỉnh lại đai lưng giúp ta, ánh mắt kiên định:
“Có hai cách để hiểu được thế gian rộng lớn, một là đọc vạn quyển sách, hai là đi vạn dặm đường. Nữ tử bị trói trong khuê phòng không thể đi xa, nhưng nếu có thể đọc hiểu cũng coi như đã nhìn thấu thế gian này.”
Từ ngày hôm đó, khi Hoắc gia mời tiên sinh đến dạy học cho Hoắc Xuân, trong thư phòng cũng sẽ có thêm một cái bàn dành cho ta.
Ta không còn đứng bên cạnh mài mực cho Hoắc Xuân nữa, mà còn có thể ngồi sóng vai với hắn, cùng nhau đọc sách viết chữ.
Không biết từ lúc nào, ta và Hoắc Xuân đã tự chia thành hai phe. Ta về phe Đại phu nhân, còn Hoắc Xuân tất nhiên là về phe Đại thiếu gia.
Họ luôn đem chữ viết và bài luận của ta và Hoắc Xuân ra so sánh, đánh giá.
Ta không có nền tảng vững chắc như Hoắc Xuân, đương nhiên không thể so được với hắn. Nhưng mỗi lần Đại phu nhân cầm bài ta nộp lên, nàng ấy luôn có dáng vẻ “ta rất hài lòng”.
Một ngày nọ, ta nghe thấy Hoắc Tân đứng dưới mái hiên thư phòng trách mắng Hoắc Xuân:
“Về chuyện học vấn, đệ giống như người mỗi ngày đi được trăm bước, còn Mộc Lan một ngày chỉ đi được mười bước. Nhưng ngày nào Mộc Lan cũng có thể đi nhiều hơn hôm trước vài bước, còn đệ thì mãi chỉ dừng ở trăm bước cũ. Đệ có biết vấn đề nằm ở đâu không?”
Thiếu gia Hoắc Xuân lúc ấy mới bảy tuổi, trắng trẻo mũm mĩm. Hắn không chịu nhận thua, tức đến mặt mũi đỏ bừng:
“Không biết!”
Hoắc Tân khép cây quạt giấy trong tay lại, nhẹ nhàng gõ lên trán đệ đệ một cái:
“Chính vì không quá đầy, nên mới có thể liên tục thêm vào để hoàn thiện.”
(Nguyên văn câu: Phu duy không doanh, cố có thể tế mà tân thành. Ý là không tự mãn, nên mới có thể học hỏi cái mới mà tiến bộ.)
Từ đó về sau, Hoắc Xuân rất không ưa ta.
Ta cũng có đôi chút e dè hắn, bởi vì ta vẫn chưa hiểu rõ câu Hoắc Tân nói hắn không d â m, là không đủ d â m hay không nên d â m như thế?
(Ở đây nữ chính nghe nhầm không doanh thành không d â m.)
2
Những ngày tháng được Đại phu nhân dốc lòng dạy bảo là khoảng thời gian bình yên nhất trong cả cuộc đời ta.
Hoắc Xuân nghe vậy liền khịt mũi coi thường:
“Ngươi mới vào Hoắc gia được bao lâu, mới mấy tuổi đầu đã nói cái gì mà cả cuộc đời? Ngươi biết đời người dài bao nhiêu không?”
Ta rất muốn nói với hắn, đời người vốn chẳng định sẵn dài hay ngắn. Năm thiên tai đó, ngoại tổ mẫu của ta năm mươi mốt, cha ta ba mươi, mẹ ta hai mươi chín, đệ đệ ta bằng tuổi Hoắc Xuân. Chính ta đã cõng từng người họ vào hố chôn tập thể.
Sau đó, quan sai rắc vôi lên thi thể họ rồi châm lửa. Khi ngọn lửa bùng lên, ta bị một đứa trẻ lớn tuổi hơn chút trong thôn kéo tay chạy đi.
Thời gian trôi qua, trong phủ dần dần không ai còn nhắc đến chuyện ta vốn được mua về làm thiếp cho Đại thiếu gia Hoắc Tân nữa.
Chỉ có ta và Hoắc Xuân lúc nào cũng như chó với mèo, lôi kéo bím tóc cãi nhau chí chóe, khiến trưởng bối trong nhà cười đùa, bảo rằng chúng ta là một đôi oan gia vui vẻ.
Một ngày nọ, khi ta đang thêu thùa cùng Đại phu nhân, nàng ấy đột nhiên dừng tay, hỏi:
“Mộc Lan, ngươi có thích tiểu thiếu gia không?”
Ta khẽ gật đầu.
Xuân Vân tỷ tỷ đứng bên cạnh Đại phu nhân làm ra vẻ như tạ ơn trời đất: “Phu nhân, nha đầu này thích thì tốt quá rồi.”
Nhưng Đại phu nhân lại giống như có chút băn khoăn, dùng khăn lụa khẽ lau gò má ta:
“Mộc Lan, không phải ta ích kỷ, cũng không phải ta thất tín. Chỉ là Tế Trạch không chịu nhận ngươi vào phòng. Ta chưa từng xem ngươi là nha hoàn, vậy nên đương nhiên ta phải tìm cho ngươi một nơi chốn tốt.”
Lúc này ta mới hiểu nàng ấy hỏi ta có thích Hoắc Xuân hay không là có ý gì.
Hoắc Xuân vừa nghe được tin tức này đã nhảy dựng lên, làm ầm ĩ trong nhà trong viện, kiên quyết không chịu lấy ta.
Hắn nói ta xuất thân thấp kém, tính tình tệ hại, dung mạo cũng chẳng có gì nổi bật.
Quan trọng nhất là hắn nói: “Huynh trưởng không cần, đệ cũng không cần!”
Ta nói ta thích hắn là vì coi hắn là thiếu gia mà chăm sóc, lại thêm hắn trạc tuổi đệ đệ ta, thích là có thể quan tâm, chăm nom hắn.
Đại phu nhân hiểu nhầm ý ta, còn cái tên kia thì càng được nước lấn tới. Ta nghiến răng nói với hắn:
“Hoắc A Trì, tốt nhất là ngươi hãy nhớ cho kỹ lời mình nói, cũng nhớ kỹ lời ta đây. Ta thà gả cho chó cũng không gả cho ngươi.”
Từ đó về sau, Hoắc Xuân cố tình gọi ta là “tiểu tẩu tẩu”, giống như luôn muốn nhắc nhở ta rằng ta vốn dĩ là người được định làm thiếp của Đại thiếu gia Hoắc Tân, thậm chí còn là thứ người khác không cần đến.
Tin này truyền đến tai Hoắc Tân, đương nhiên Hoắc Xuân không tránh khỏi ăn mấy cái bạt tai, sau đó lại rũ đầu tiu nghỉu đến xin lỗi ta.
Những chuyện như thế cứ thế lặp đi lặp lại, lấp đầy những tháng ngày bình yên nhất của ta ở Hoắc gia.
Mùa đông năm đó, những tháng ngày tốt đẹp của ta chấm dứt.
Hoắc Tân được điều nhiệm đến quận Phù Dương, trên đường nhậm chức không may rơi xuống hồ băng. Khi vớt lên, thân thể ngài ấy đã trương phình, xám ngoét.
Vị Đại thiếu gia cao ngạo như ánh trăng ấy cuối cùng lại ra đi trong bộ dạng như vậy.
Đại phu nhân khóc đến ch đi sống lại, không ngừng gào thét đòi đi theo Đại thiếu gia.
Lo liệu xong tang sự của Đại thiếu gia, vị Đại phu nhân tính cách khoáng đạt nhưng không thiếu phần dịu dàng ấy dường như đã mất đi cả linh hồn.
Ta và Hoắc Xuân thay nhau trông chừng Đại phu nhân, thậm chí còn ngủ ngay trước cửa phòng nàng ấy.
Nhưng dù sao ta và Hoắc Xuân cũng chỉ là trẻ con, rất dễ buồn ngủ, trông chừng được mấy đêm thì rốt cuộc cũng không cưỡng lại được cơn buồn ngủ mà thiếp đi.
Chỉ một lần sơ suất ấy, Đại phu nhân đã biến mất.
Chúng ta lục tung cả thành cũng không tìm thấy, đến mấy ngày sau, thi thể của nàng ấy lại nổi lên trong chính hồ băng nơi Đại thiếu gia Hoắc Tân đã bỏ mạng.
Ta và Hoắc Xuân vả mặt nhau, khóc đến khi nước mắt cũng không còn để rơi xuống nữa.
Chúng ta chôn cất Đại phu nhân xong, Hoắc Xuân nhìn nấm mồ mới đắp, nói:
“Lư Mộc Lan, bây giờ ta mới nhớ ra. Hôm đại tẩu biến mất, khi chúng ta tỉnh dậy, trên người đã được đắp kín chăn, dưới đất còn có một cành mai gãy.”
Ta nâng ống tay áo lau mắt, nước mắt lại trào ra lần nữa.
Sao ta lại không nhớ, chỉ là ta không dám nghĩ đến cảnh tượng ngày hôm đó. Trước khi Đại phu nhân rời đi đã nhìn ta và Hoắc Xuân co quắp trên mặt đất, dịu dàng đắp chăn cho chúng ta. Nàng ấy bẻ một cành mai trong viện để lại dưới đất, muốn nói với chúng ta rằng nàng ấy đã quyết tâm, nhất định phải đi.
Trong khuê danh của nàng ấy có một chữ "Mai".
Nàng ấy sợ ta đau lòng, vậy nên không dám để lại một chữ nào cho ta.
Có lẽ nàng ấy muốn ta tự mình quyết đi hay ở, có tiếp tục ở lại bên cạnh chăm sóc Hoắc Xuân hay không.
Nàng ấy và Hoắc Tân thiếu gia tình sâu như biển, nặng tự như thái sơn, giống như chim xanh đuổi theo ánh mặt trời vậy.
Nàng ấy cố nán lại thêm mấy ngày là để đấu tranh với nỗi nhớ và tuyệt vọng, chắc chắn đã từng nghĩ đến chuyện ở lại bảo bọc ta và Hoắc Xuân.
Nhưng cuối cùng hẳn là nàng ấy đã không còn cách nào khác. Nàng ấy - Đại phu nhân của ta - yêu say đắm vị thiếu gia cũng coi nàng ấy như báu vật ấy.
Ta lau khô nước mắt, kéo Hoắc Xuân dưới đất đứng dậy, nghiêm nghị như người lớn mà nói:
“Hoắc A Trì, mặc kệ ngươi có thừa nhận hay không, ta vẫn là tẩu tẩu của ngươi. Từ nay về sau, ta và ngươi nương tựa vào nhau mà sống. Ta lớn hơn ngươi bốn tuổi nhưng lại không có nhiều học vấn bằng ngươi. Việc lớn chúng ta bàn bạc, việc nhỏ thì nghe lời tẩu tẩu, ngươi hiểu không?”
Hoắc Xuân trừng lớn đôi mắt đã khóc đến đỏ hoe. Hắn nhìn ta hồi lâu, hình như muốn phản bác nhưng cuối cùng lại cúi đầu trước ánh mắt kiên quyết của ta. Hắn cứng cổ, nghiến răng, miễn cưỡng đáp một tiếng:
“Biết rồi.”
Ta nắm tay Hoắc Xuân xuống núi, con đường trở về dài và gian nan đến vô tận.
Không biết ta lấy đâu ra tự tin mà cho rằng mình có thể chăm sóc tốt cho Hoắc Xuân. Thậm chí ta còn nghĩ rằng đợi đến khi ta trưởng thành, có lẽ ta sẽ chống đỡ được cả Hoắc gia.
Nhưng ta và Hoắc Xuân còn chưa kịp nghỉ ngơi lấy lại sức sau khoảng thời gian mệt mỏi, mấy vị thúc bá trưởng bối trong nhà đã tìm đến cửa.
Ta và Hoắc Xuân giống như hai con dê con bị một đám người lớn vây quanh.
Có người nói ta là người ngoài, nên đuổi ra khỏi cửa.
Có người khác lại nói Hoắc Xuân đã tám tuổi, nên có một vị thúc bá đứng ra nhận nuôi, đồng thời tiếp quản gia nghiệp mà Hoắc Tân thiếu gia để lại. Đợi đến khi Hoắc Xuân trưởng thành sẽ trả lại cho hắn.
Hoắc Xuân nắm chặt tay ta suốt cả buổi, không hề tỏ ra chút sợ hãi nào. Hắn nói:
“Lư Mộc Lan là tiểu tẩu tẩu của ta. Ta và nàng ấy có thể tự chăm sóc lẫn nhau, không cần các vị thúc bá bận tâm.”
Hắn vừa nói xong, cả sảnh đã vang lên tiếng cười.
Một đám người lớn nhìn hai đứa trẻ đang đỏ mặt, cố gắng chống đỡ, quả thực rất buồn cười.
Màn ép buộc ngày hôm đó chỉ kết thúc khi Xuân Vân tỷ tỷ dẫn theo mấy gã gia đinh lực lưỡng xông vào.
Nhưng mọi chuyện còn lâu mới đơn giản như vậy.
Chỉ mấy ngày sau Hoắc gia gặp trộm, kho bạc bị vét sạch. Ta và Hoắc Xuân còn chưa kịp an ủi nhau thì một đám cháy đã bùng lên từ hậu viện Hoắc gia.
Lửa lớn chắn kín cửa viện, như thể không thiêu ch chúng ta quyết không dừng lại.
Xuân Vân tỷ tỷ đẩy ta và Hoắc Xuân lên tường viện. Hoắc Xuân nhảy xuống trước, sau đó dùng thân mình làm đệm đỡ lấy ta.
Ngay sau đó, bên trong viện vang lên tiếng kêu thảm thiết của Xuân Vân tỷ tỷ, còn ta thì gắng sức kéo Hoắc Xuân đang gào lên kia.
Lúc này ta mới biết, hoá ra chân hắn đã trật đến sưng vù lên.
Ta cõng hắn lên lưng cắm đầu chạy, chạy còn nhanh hơn năm đó khi ta cõng cả nhà bốn người đi chôn.
Hoắc Xuân không phải người hay khóc. Từ sau khi chôn cất Đại phu nhân, đứa trẻ này vẫn luôn gồng mình chịu đựng, chưa từng rơi nước mắt.
Vì tương lai sau này, mấy ngày ấy thậm chí hắn còn cố bắt chước dáng vẻ người lớn kiểm kê gia sản, còn ta thì học theo bộ dạng của Đại phu nhân, thử sắp xếp chuyện trong phủ.
Giả làm người lớn được mấy ngày, cuối cùng vẫn bị một trận lửa thiêu sạch kéo về thực tại.
Ngày hôm đó, cuối cùng Hoắc Xuân cũng bật khóc trên lưng ta. Ban đầu tiếng khóc còn nhỏ, sau dần lớn lên, từ lất phất như mưa phùn đến như thể trời sập.
Ta cũng rất đau lòng, nhưng ta không có thời gian để nói chuyện. Trời mùa đông lạnh lẽo, khí lạnh hít vào lồ ng ngực như lưỡi dao băng cắt vào ngũ tạng lục phủ khiến ta đau đớn.
Ta không dám mở miệng, chỉ biết dốc hết sức mà chạy.
Hai đứa trẻ chúng ta giống như ruồi mất đầu, chạy loạn suốt mấy ngày. Tiêu sạch số bạc ít ỏi mang theo trên người rồi chúng ta lang thang ở vùng ngoại ô huyện Mậu, nghe ngóng được trên cánh cổng lớn cháy rụi của Hoắc gia đã bị quan phủ dán giấy niêm phong.
Người ta đồn rằng Hoắc Tân kết bè kết đảng, phạm vào tội ch, rơi xuống hồ băng là vì sợ tội mà tự sát.
Lại có kẻ nói, trận hỏa hoạn ấy là do tiểu thiếu gia và con nha đầu hoang dã kia tự biên tự diễn, tám phần là cuỗm hết tiền bạc bỏ trốn rồi.
Nghe nói người của quan phủ đang tìm chúng ta. Ta và Hoắc Xuân trét đầy phân bò lên mặt, liều mạng chạy khỏi địa phận huyện Mậu.
Giữa đường, nhân lúc một mã phu đánh xe chở dược liệu đi vệ sinh, chúng ta lẻn trốn vào trong xe hàng.
Hoắc Xuân nói:
“Vừa rồi ta nghe thấy mã phu tán gẫu với người khác, nói rằng số dược liệu này sẽ được chuyển đến kinh thành.”
Ta gật đầu, trấn an hắn:
“Kinh thành rộng lớn sẽ có nhiều đường sống. Ngươi đừng lo lắng, ta nhất định tìm được việc kiếm tiền nuôi sống ngươi.”
Hoắc Xuân cười khổ: “Ngươi nuôi ta sao? Ta là nam nhân, sao có thể để ngươi nuôi được?”
Ta cũng bật cười:
“Nam nhân? Ngươi mới có tám tuổi, còn thấp hơn cả ta. Ta là tẩu tẩu của ngươi, vậy ngươi nói xem ta có nên nuôi ngươi không?”
Hoắc Xuân và ta cùng bật cười. Vừa cười một tiếng là lớp phân bò khô trên mặt lại rơi xuống một mảng, cười đến ch ảy nước mắt, nước mắt rơi xuống khiến lớp phân bò khô trở nên mềm nhão.
Mã phu phát hiện trong xe có hai đứa trẻ cũng không đuổi chúng ta đi, dọc đường còn nhét cho mỗi người chúng ta một cái bánh bao và chút nước.
Một đêm nọ, khi gần đến kinh thành, ta và Hoắc Xuân ngồi sát bên nhau, nhìn qua một lỗ nhỏ trên xe ngắm bầu trời đầy sao lấp lánh.
Đột nhiên hắn nói:
“Mộc Lan, ta còn một vị đường huynh, hình như đang làm quan lớn trong kinh thành. Huynh ấy và huynh trưởng có quan hệ rất tốt, mỗi năm về quê tế tổ đều ghé nhà ta ở lại hai ngày. Nếu thật sự không còn cách nào khác, chúng ta có thể tìm đến nương tựa xem.”
Ta nghiêm mặt:
“Lòng người phức tạp lắm, ngươi nên rút kinh nghiệm, đừng tùy tiện tin tường người khác. Hơn nữa, đã là quan lớn thì sao có thể xem trọng họ hàng xa đang sa cơ lỡ vận?"
“Tuy là nói như vậy nhưng dù sao hai chúng ta cũng đều là trẻ con. Ta chỉ nghĩ đến việc để ngươi chịu khổ bị liên lụy, ta không đành lòng. Hơn nữa huynh trưởng Hoắc Đình là người tốt, huynh trưởng ta luôn bảo ta lấy huynh ấy làm gương, ta nghĩ huynh ấy sẽ đối xử tốt với chúng ta.”
“Nói cho cùng là ngươi lười biếng, sợ khổ mà thôi. Ta không sợ, những ngày tháng tốt đẹp duy nhất của ta là khi Đại phu nhân còn sống, từ giờ dù có khổ thế nào ta cũng có thể chịu được.”
Thế nhưng đêm hôm đó, ta lại hiếm hoi có một giấc mơ. Mà không hẳn là giấc mơ, nó giống như một đoạn ký ức mà ta chưa từng để tâm.
Khi ta mới học viết chữ cùng Hoắc Xuân, Đại phu nhân thường đứng bên bàn sách lặng lẽ quan sát, khi ta viết sai thì dịu dàng sửa cho ta. Nàng ấy vừa kiên nhẫn dịu dàng nói chuyện với ta, vừa vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dưới gốc mai có hai nam nhân ngồi đó, dáng vẻ còn nổi bật hơn cả cảnh xuân rực rỡ khi ấy.
Ta không nhìn thấy rõ mặt nam nhân kia, chỉ nhớ vóc dáng hắn cao lớn, mặc y phục màu xanh nhạt. Khi trò chuyện cùng Hoắc Tân, cử chỉ hắn đầy nho nhã trầm ổn.
Ta cố gắng nhớ lại hôm ấy Đại phu nhân đã nói gì. Nhớ đến mức giật mình tỉnh giấc khỏi giấc mơ, ta lập tức đánh thức Hoắc Xuân ở bên cạnh:
“Vừa rồi ngươi nói vị đường huynh kia của ngươi tên là gì?”
Hoắc Xuân dụi mắt, lầm bầm: “Hoắc Đình, sao vậy?”
Đại phu nhân đã báo mộng cho ta.
Sau khi ta chắc chắn về suy nghĩ này, hồi lâu vẫn không nói nên lời.
Có lẽ thấy sắc mặt ta không ổn, Hoắc Xuân còn vươn tay sờ lên trán ta.
Ta hất tay hắn ra:
“A Trì, ta đồng ý. Chúng ta đến tìm vị đường huynh làm quan của ngươi, Hoắc Đình đi.”
3
Ngày chúng ta đến kinh thành, tuyết rơi rất lớn, trên người ta và Hoắc Xuân chỉ mặc quần áo mỏng manh, hoàn toàn không đủ để chống chọi với gió tuyết. Hai ta đứng bên ngoài tòa trạch viện nguy nga tráng lệ, không ngừng lặp đi lặp lại lý do đến đây với người gác cổng.
Người gác cổng cười không ngớt:
“Ở đâu ra hai đứa ăn mày nhỏ, còn dám bịa chuyện lừa gạt đến tận chỗ Tham chính đại nhân? Nói là họ hàng xa của Tham Chính đại nhân nhà chúng ta đúng không? Đáng tiếc, Tham Chính đại nhân không có ở nhà, cứ chờ đi.”
“Có thể cho chúng ta vào trong đợi được không?”
“Hừ.”
Bọn họ mang theo đao, thân hình vạm vỡ, liếc nhìn chúng ta bằng ánh mắt khinh thường rồi chẳng thèm đếm xỉa nữa.
Hoắc Xuân kéo ta ngồi xổm xuống trong góc khuất giữa sư tử đá và bậc thềm, sau đó cởi áo khoác của mình ra muốn đắp cho ta nhưng bị ta đẩy ra.
“Ta không lạnh.”
“Mặt đã tím cả rồi còn cứng miệng.”
“Hoắc Xuân.” Ta lại từ chối áo khoác Hoắc Xuân đưa qua: “Nếu lát nữa Hoắc đại nhân chịu nhận nuôi chúng ta, ngươi đừng quan t@m đến ta. Ta có thể làm nô tỳ nhưng ngươi thì không. Ngươi là thiếu gia, là đệ đệ duy nhất của Hoắc Tân thiếu gia, ngươi phải bám chặt lấy Hoắc đại nhân, lấy lòng hắn, xin hắn thuê tiên sinh về dạy học cho ngươi. Ngươi phải trở nên nổi bật, tốt nhất là... tốt nhất là có thể lấy lại công bằng cho Hoắc gia ở huyện Mậu, trả lại sự trong sạch cho Đại thiếu gia. Nhớ kỹ chưa?”
Hoắc Xuân ngây người ra một lúc, khóe miệng vô thức mím chặt lại:
“Lư Mộc Lan, từ bao giờ ngươi lại có những suy nghĩ nặng nề như vậy? Ngươi đâu phải nô tỳ, ngươi là...”
Hắn còn chưa có nói xong, đầu phố đã vang lên tiếng xe ngựa nghiền qua lớp tuyết dày.
Đám gác cổng nhận ra chủ nhân đã trở về, vội vàng đứng ngay ngắn giữa đường.
Ta giục: “Mau hứa với ta đi!”
“Được, ta hứa với ngươi.”
Xe ngựa dừng lại ở cổng, nghi thức đón tiếp vô cùng long trọng, đủ để thấy người bên trong thực sự có thân phận cực kỳ tôn quý.
Ta nhân lúc Hoắc Xuân còn đang mải nhìn, dùng hai tay quệt một nắm bụi trên bậc thềm rồi bôi lung tung lên mặt hắn, sau đó còn cố tình làm rối tung phát quan trên đầu hắn xuống.
Hoắc Xuân vốn trắng trẻo như ngọc lại bị ta làm cho thành bộ dạng nhếch nhác không chịu nổi.
Ngay khi đôi giày thêu họa tiết mặc lan vừa mới dẫm lên tuyết, ta đã vùng ra khỏi tay Hoắc Xuân, xông về phía trước quỳ sụp xuống đất.
“Hoắc đại nhân! Chủ nhân nhà ta bị kẻ gian hãm hại, Hoắc gia ở huyện Mậu cửa nát nhà tan, bây giờ chỉ còn lại một mình tiểu thiếu gia. Thật sự không còn cách nào khác ngoài đến nương nhờ ngài! Xin ngài thu nhận A Trì thiếu gia đáng thương, nô tỳ nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp ngài!”
“Lư Mộc Lan, ngươi làm gì vậy?”
Hoắc Xuân vừa kéo ta dậy, vừa cúi đầu hành lễ với vị quan nhân vừa bước xuống xe:
“Đường huynh, đệ...”
Ta chẳng buồn quan tâm, chỉ cắm đầu gắng sức dập mạnh xuống nền tuyết, vang lên từng tiếng giòn tan. Qua khóe mắt, ta thoáng thấy một góc áo màu tím sẫm khẽ lay động theo gió.
Một giọng nói trong trẻo vang lên từ trên cao:
“A Trì? Sao đệ lại biến thành bộ dạng này? Lời nha đầu kia nói có thật không?”
Vừa nghe thấy lời hỏi han quan tâm, Hoắc Xuân lập tức “hức” lên một tiếng rồi bật khóc.
Hệt như khi trước mặt Hoắc Tân thiếu gia, lộ ra bộ dáng non nớt mà một đứa trẻ nên có.
Trong lòng ta thầm cảm thấy nhẹ nhõm, biết chuyện này tám phần đã thành công.
“Nàng ta là ai?” Giọng nói nhàn nhạt kia lại hỏi.
“Là... là tiểu tẩu tẩu của đệ. Đại tẩu đã sắp xếp cho nàng ấy làm thiếp thất của huynh trưởng.”
“Đỡ nàng ta dậy.”
Hoắc Xuân còn chưa chạm vào ta, cả người ta đã nghiêng sang ngã lăn xuống tuyết.
Ta nhiễm lạnh mà đổ bệnh. Khi ta tỉnh lại sau giấc ngủ dài, Hoắc Xuân nói đã qua hai ngày rồi.
Ta há miệng định nói gì đó, nhớ tới tình hình khi đó ở trước cổng, ta đột nhiên nhận ra, Hoắc Đình tiếp nhận Hoắc Xuân một cách rất tự nhiên. Hoàn toàn không cần ta phải đỏ mặt tía tai quỳ xuống dập đầu, hắn cũng sẽ nhận... đúng không?
Sau khi xác nhận điều này xong, ta thực sự chỉ muốn úp mặt vào lò than đang cháy giữa phòng cho xong.
“A Trì, ta làm ngươi mất mặt rồi đúng không?”
Hoắc Xuân, người đã lận đận bấy lâu, giờ đây khoác lên mình bộ y phục sạch sẽ sang trọng, khuôn mặt từng ủ rũ do biến cố cũng đã bừng sáng trở lại. Hắn đứng trước giường ta, không nhịn được mà bật cười:
“Không mất mặt, đường huynh Hoắc Đình nói ngươi rất có dũng khí.”
“Vậy...”
“Ta đang học chữ rồi. Ta đã hứa với ngươi nhất định sẽ học hành chăm chỉ.”
“Vậy...”
“Đường huynh để chúng ta sống ở Phương Tạ Viên. Chúng ta vẫn có thể đọc sách cùng nhau như trước.”
Ta kinh ngạc: “Ta và ngươi? Đọc sách cùng nhau?”
Tham Chính đương triều chắc là một chức quan rất lớn.
Sau này ta mới nghe nói, mỗi ngày Hoắc Đình đều phải vào cung bàn bạc chuyện quốc gia đại sự với thiên tử. Nếu như không có chính sự quan trọng, hắn cũng phải cưỡi ngựa bắn cung hoặc là cùng dùng bữa cùng thiên tử.
Có thể thấy tình nghĩa giữa hắn và thiên tử không hề tầm thường.
Hắn từng là đồng minh, cũng là chỗ dựa vững chắc của thiên tử trong trận tranh đoạt hoàng vị năm xưa. Khi giang sơn đã ổn định, địa vị của hắn đương nhiên là không ai có thể sánh kịp, mới hai mươi tuổi đã ngồi lên chức vị cao như vậy.
“Hai mươi tuổi?”
Ta lại kinh ngạc lần nữa. Trước đó ta còn tưởng vị đường huynh làm quan lớn Hoắc Xuân nhắc đến ít nhất cũng phải là người ở tuổi trung niên.
Hoắc Xuân cười:
“Đường huynh Hoắc Đình còn nhỏ hơn huynh trưởng Hoắc Tân ta vài tuổi nữa. Nghe nói khi còn nhỏ, đường huynh Hoắc Đình cũng chịu muôn vàn khổ cực, phụ mẫu mất sớm, trong họ hàng cũng chỉ thân thiết với mình huynh trưởng Hoắc Tân. Huynh ấy hoàn toàn dựa vào đôi bàn tay chém giết tranh đấu mà dựng lên một mảnh trời. Sau này không ít thân thích tìm đến nịnh bợ, đương nhiên huynh ấy chẳng buồn để mắt tới, chỉ có tình có nghĩa với huynh trưởng ta.”
Ta ôm lấy lồ ng ngực khô khốc, khẽ ho hai tiếng: “Chỉ mong là vậy.”
4
Ta không còn đi theo cùng đọc sách với Hoắc Xuân giống như khi ở Hoắc gia huyện Mậu nữa, mà lựa chọn học cách làm một nha đầu biết chăm sóc người khác từ A Mẫn - đại nha hoàn phụ trách trông coi Phương Tạ Viên.
Ban đầu A Mẫn không đồng ý: “Chẳng phải cô nương là tẩu tẩu của tiểu thiếu gia A Trì sao? Sao có thể làm những công việc nặng nhọc như chúng nô tỳ được?”
Ta đỏ mặt, dường như có nỗi niềm khó nói: “Bề ngoài là như thế nhưng thiếu gia Hoắc Tân đâu có xem trọng ta. Ta là sợ trên đường tiểu thiếu gia không nghe lời nên mới cố ý lấy thân phận tẩu tẩu để áp chế thôi. Chắc hẳn tỷ tỷ cũng nhìn ra ta chỉ là một hạ nhân hèn mọn. Hơn nữa, ngày đó lúc cầu xin Hoắc đại nhân thu nhận, ta đã nói nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp ngài ấy, làm người không thể nói mà không giữ lời, cũng không thể không biết tốt xấu.”
A Mẫn chần chừ một lát nhưng cũng cảm thấy ta nói có lý, lại nhìn dáng vẻ gầy gò của ta đúng là không giống người quyền quý, nàng ấy bèn đưa giẻ lau cho ta: “Đi thôi, buổi sáng theo ta quét dọn đi.”
Ta đi theo A Mẫn học vẩy nước quét nhà, cắt tỉa hoa lá, pha trà, nấu canh. Đến tối, Hoắc Xuân tức giận đùng đùng đến hỏi nguyên do.
Ta đáp: “Dù sao ngươi cũng không phải thân thích ruột thịt của Hoắc đại nhân, ta lại càng là người ngoài, không thể ở trong phủ thượng của người ta ăn không uống không được. Ta làm chút việc, sau này nếu có ai dị nghị, nói này nói nọ, ngươi cũng có thể đường hoàng nói rằng chúng ta nhận ơn lớn bằng trời của Hoắc đại nhân nhưng tuyệt không phải kẻ lười biếng chỉ biết hưởng thụ.”
Hoắc Xuân mím chặt môi, nhìn ta chằm chằm một lúc lâu rồi mới chịu thua: “Mộc Lan, nhà ta gặp biến cố lớn như vậy mà ngươi vẫn luôn ở bên ta không rời không bỏ. Hoắc Xuân ta không phải kẻ vong ân bội nghĩa, cả đời này nhất định sẽ không bạc đãi ngươi. Dù ngươi không gả cho huynh trưởng ta nhưng ta có thể cưới ngươi, sao ngươi có thể đi làm hạ nhân được chứ?"
Ta dừng công việc trong tay, bình tĩnh nhìn Hoắc Xuân. Rõ ràng hắn vẫn mang dáng vẻ của một đứa trẻ nhưng lại rất có khí phách, thậm chí có thể nhìn thấy thấp thoáng bóng dáng của Hoắc Tân thiếu gia đâu đây.
Ta giơ tay lên, không nặng không nhẹ vỗ vào mặt hắn: “Con nít ranh còn chưa đủ lông đủ cánh mà nói chuyện to tát vậy? Mau về rửa mặt rồi đi ngủ đi, ngày mai còn phải học hành chăm chỉ nữa đấy.”
Cái vỗ mặt này của ta vừa là đùa giỡn, vừa là răn dạy khiến Hoắc Xuân sững sờ tại chỗ.
Hắn chỉ làm ầm ĩ một lần đó.
Ta rất nhanh đã thành thạo tất cả công việc thuộc bổn phận của một nha hoàn, lại thêm chân tay ta nhanh nhẹn, làm việc chu đáo, được A Mẫn và những người khác trong viện không tiếc lời khen ngợi.
Đương nhiên ta cũng trở thành người thích hợp nhất hầu hạ bên cạnh Hoắc Xuân.
Hoắc Xuân lớn thêm một tuổi, cuối cùng cũng hiểu được một vài đạo lý. Một ngày nọ, hắn vui vẻ cầm bài văn được tiên sinh khen ngợi chạy đến trước mặt ta, sau đó hỏi: “Mộc Lan, ta hiểu ý ngươi rồi. Ngươi làm vậy là để chăm sóc ta. Cho dù nơi này là phủ thượng của đường huynh Hoắc Đình nhưng ngươi vẫn sợ có người hại ta đúng không?”
Khi ấy ta đang ngồi xổm trong viện, chăm chút cho bụi sơn trà mà ta đã dày công vun trồng. Khi ta mới đến đây là giữa mùa đông, lẽ ra hoa phải nở rực rỡ, vậy mà trên cành lại chỉ thưa thớt vài bông. Ta cảm thấy đáng tiếc, bèn đi tìm Trương thúc trong phủ hỏi kinh nghiệm chăm hoa thử xem có thể cứu vãn được không.
Nghe thấy Hoắc Xuân nói như vậy ta chỉ cười: “Ngươi thì hiểu cái gì! Chẳng qua là cứ đọc sách ta lại thấy buồn ngủ, nghe ngươi lẩm bẩm chi, hồ, giả, dã là đã đau đầu, không chịu nổi khổ cực của việc học hành thôi. Làm nha hoàn không cần động não chẳng phải tốt hơn sao? Ngươi nói có đúng không, thiếu gia của ta?”
Hoắc Xuân tức đến mặt mũi đỏ bừng: “Ngươi cứ mạnh miệng đi, Lư Mộc Lan!”
“Lại đây.”
“Làm gì?”
“Hôm nay ta nghe thấy tiền viện ồn ào náo nhiệt, có phải Hoắc đại nhân đã trở về không?”
Hoắc Đình theo Hoàng thượng tuần du phương nam đã mấy tháng, cũng có nghĩa là từ khi ta vào phủ đến giờ vẫn chưa gặp mặt hắn lần nào.
Hoắc Xuân tuy không muốn để ý đến ta nhưng nhắc đến Hoắc Đình thì vẫn phải tôn kính, hắn cứng cổ đáp: “Phải.”
Ta dừng công việc đang làm, trở về phòng rửa tay, thay một bộ y phục sạch sẽ.
Dạo gần đây ta thường qua lại với Hạ cô cô quản sự trong phủ, để dần trở nên thân quen tất nhiên là đã tốn không ít tâm tư và tiền bạc.
Nhờ vậy ta dễ dàng đi vào Toái Ngọc Viên.
Nghe nói Hoắc Đình thích ngắm sao, hóng mát trong viện vào buổi tối. Ta tính toán thời gian, quả nhiên từ xa đã nhìn thấy một bóng dáng ngồi trong viện dưới ánh trăng.
Hạ cô cô đi đến phía sau Hoắc Đình bẩm báo, bóng dáng nghiêm chỉnh ngồi nhìn trời kia chậm rãi quay đầu lại.
Hạ cô cô vừa nói vừa nhìn sang phía ta: “Quả nhiên là một nha đầu biết nhớ ơn.”
Nói xong lại lặng lẽ quay đi.
Ta lựa theo ánh mắt của Hạ cô cô, chờ sau khi bà ấy rời đi mới nhẹ bước tiến tới, nâng khay lên trước mặt người nọ.
“Cầm gì đó?”
“Đại nhân, đây là chút điểm tâm do nô tỳ tự tay làm, có băng lạc tử và nước canh nấu từ đậu khấu cùng xương bồ. Trời nóng bức, băng lạc tử có thể giải nhiệt, còn canh này giúp dưỡng tâm.”
“Sao lại quỳ? Vừa rồi ngươi tự xưng là nô tỳ, ta cũng nghe nói dạo gần đây ngươi rất siêng năng làm việc trong phủ. Hôm đó Hoắc Xuân nói ngươi là thiếp thất mà đại tẩu sắp xếp cho huynh trưởng Hoắc Tân, ngươi làm như vậy là muốn khiến người ta đàm tiếu sau lưng rằng Hoắc Đình ta lòng dạ hẹp hòi, không biết nghĩ đến tình nghĩa cũ sao?”
Ta còn chưa kịp đứng thẳng người đã bị mấy lời của hắn dọa đến mức quỳ xuống.
Hắn lạnh lùng quát: “Còn quỳ?”
Nghe vậy ta lại giật thót người, vội vàng đứng lên.
Khoảnh khắc ta nhìn về phía Hoắc Đình, hắn cũng nhìn ta. Đây có lẽ là lần đầu tiên chúng ta nhìn rõ diện mạo của nhau.
Không giống người phàm.
Trong đầu ta chỉ có bốn chữ đó.
Ta từng nghĩ Hoắc Tân mà ta gặp năm đó đã đủ khiến người ta kinh ngạc tựa như gặp người trời, không ngờ kinh thành vẫn còn một người họ Hoắc khác, như thể thần tiên được chạm khắc tinh tế từ thiên giới giáng xuống nhân gian.
“Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”
“Mười... mười bốn.”
Thực ra là mười ba, phải đến tháng Chạp cuối năm nay ta mới tròn mười bốn.
“Chỉ là một đứa trẻ.”
Hoắc Đình nhẹ nhàng hừ một tiếng, trên khuôn mặt đầy vẻ lạnh lùng như sương tuyết ngày đông đầy xa cách, hờ hững.
“Ta đã nghe qua chuyện ở huyện Mậu rồi. Ta chỉ tò mò sau khi xảy ra chuyện, làm sao hai đứa trẻ đi một quãng đường xa như vậy mà vẫn có thể bình an vô sự đến được kinh thành?”
Mũi ta cay xè, ta lại quỳ xuống trước mặt Hoắc Đình, còn dập đầu một cái.
“Đại nhân, chủ tử và phu nhân của nô tỳ chết một cách oan uổng. Nô tỳ không tin chủ tử ch do trượt chân ngã xuống nước, càng không thể nào là sợ tội tự sát. Ngược lại, từ sau khi đám thúc bá giả nhân giả nghĩa ở huyện Mậu kia ghé qua, ngay đêm đó Hoắc gia liền bốc cháy, bọn họ còn vu khống rằng nô tỳ và tiểu thiếu gia ôm bạc bỏ trốn. Dưới chân thiên tử mà lại có chuyện bất công như thế, ngài có thể... có thể làm chủ cho chúng ta không?”
“Đây chính là mục đích của ngươi sao? Ngươi dẫn A Trì đến nương nhờ ta, ta vừa về ngươi đã tìm cách lấy lòng ta chỉ để cầu xin điều này sao?”
“Phải.”
Một thoáng im lặng, trên đỉnh đầu ta chợt vang lên một tiếng cười đầy khinh miệt: “Tuổi còn nhỏ mà lá gan không hề nhỏ, tính toán cũng không ít.”
“Ngươi có biết ta là ai không?”
Giọng điệu của Hoắc Đình đột nhiên trở nên sắc bén. Ta không rét mà run, từng sợi lông tơ trên cơ thể đều dựng đứng cả lên. Nếu hắn quan sát kỹ, có lẽ sẽ nhận ra cả người ta đều đang run rẩy.
“Cút.”
Ta run rẩy đứng lên, chỉ dám nhìn xuống mũi giày. Ta thật sự có cảm giác giống như có một lưỡi dao vô hình đã kề lên cổ mình vậy.
“Thu lại những tâm tư thấp kém và những vọng tưởng không nên có của ngươi đi. Một nữ nhân nên làm gì, không nên làm gì, cút về mà suy nghĩ cho kỹ.”
Ta vừa lùi về được vài bước, Hoắc Đình đã gọi ta lại: “Quay lại, mang mấy thứ này đi.”
Ta như thể đâm vào một ngọn núi băng, đã vậy còn bị ngọn núi băng này giáng cho mấy cái bạt tai.
Ta tự cho là mình thông minh, tính toán chu toàn, vậy mà hắn chỉ cần một câu “thấp kém”, một câu “vọng tưởng” đã bóc trần mọi toan tính vụng về của ta.
Ta vừa cảm thấy nhục nhã, vừa thấy lòng nguội lạnh.
Ta ngồi thẫn thờ cả đêm đến sáng, rồi lại cầm chổi, lấy giẻ lau, làm những việc ta nên làm.
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.