Chiếc xe đạp của Minh Nguyệt cứ bị tuột xích mãi.
Cô bé vừa đạp đến dưới gốc cây du thì xích lại tuột. Chú Bát Đẩu đi ngang qua, đến giúp cô bé sửa xe.
Chú Bát Đẩu đã ba mươi tuổi, chưa lấy vợ, cũng không đi làm công nhân, điều này rất hiếm ở làng Tử Hư. Chú ấy không giống những người khác, chú làm thơ, nghiên cứu thư pháp, toàn làm những chuyện kỳ quặc.
Người cùng tuổi với chú, ai mà chẳng đi làm công nhân? Chỉ có chú ấy quanh năm cứ lảng vảng chỗ này chỗ kia, quen biết hết mọi người, nhà ai cần giúp đỡ chú đều tới. Mọi người nói trước mặt chú rất hay, nhưng sau lưng thì bảo chú là đồ ngốc.
Làng nào mà chẳng có một người ngốc?
Chú Bát Đẩu còn thích đi giảng hòa, nhà nào cãi nhau vì chuyện vặt vãnh, chú ấy lúc nào cũng ngậm điếu thuốc, mở miệng là: “Cho tôi chút thể diện…” Liệu có ai cho chú cái thể diện đó không? Khó mà nói được.
Hồi Minh Nguyệt học tiểu học, chú Bát Đẩu từng chặn cô bé lại, nhất quyết không cho đi, bắt mấy đứa nhỏ nghe chú đọc thơ. Chú hỏi mấy đứa nhỏ có hay không, chúng nó bịt miệng cười, sợ quá rồi chạy mất.
Kìa, sáng sớm tinh mơ, chú Bát Đẩu lại kẹp sách dưới nách, tay hút thuốc, không biết lượn lờ đâu qua đây.
“Cô nhóc, ăn cơm chưa? Đi đâu đấy?”
Minh Nguyệt nói: “Ăn rồi ạ, cháu định đi Lễ Đường.”
Chú Bát Đẩu dụi đầu thuốc lá xuống đất hai cái, đưa cuốn sách cho Minh Nguyệt, rồi ngồi xổm xuống loay hoay với
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trang-sang-ngan-van-dam-tung-ho-khuu-hoa/2993677/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.