Vào khoảng cuối tháng năm, đầu tháng sáu, lúa mì phải được gặt vội vàng, chạy đua với thời gian.
Một vài nhà ở vùng hồ đã dùng máy gặt đập liên hợp, nhưng Dương Kim Phượng thì không nỡ. Một mẫu đất nếu thu hoạch tốt được bảy, tám trăm cân thóc, lại phải nộp công lương ở trạm thu mua, phải giữ lại khẩu phần ăn, trừ đi tiền giống, tiền phân bón rồi còn phải trả thêm chi phí gặt hái thì quả thật là không thể kham nổi cái lỗ ấy.
Những nhà có nhiều ruộng quá, không thể gặt hết được, nhân lực thì đi làm công nhân xa, đành phải cuống cuồng liên hệ với máy gặt. Lúc này ai nấy mặt mày đều hoảng loạn, bước chân vội vã, sải lớn, hỏi nhà này nhà kia xem máy móc đã đến đâu rồi. Họ sợ hãi máy móc không kịp đến, lỡ trời trở chứng đổ mưa thì vụ mùa này chắc chắn là mất trắng.
Dương Kim Phượng một mình phải gặt bốn năm mẫu lúa mì. Bà dậy từ hơn hai giờ sáng, giữa trưa cũng không về nhà. Minh Nguyệt ở nhà nấu cơm xong, xách giỏ ra bờ ruộng. Lúa mì trông như một biển lúa cháy vàng, Dương Kim Phượng còng lưng làm việc, mồ hôi chảy vào mắt làm mắt bà đỏ hoe, da mặt cũng bị mồ hôi làm sót và hơi nhoè đi, dường như trở nên mềm mại hơn.
“Bà ơi, ăn cơm thôi!” Minh Nguyệt gọi bà.
Dương Kim Phượng là một người thợ gặt giỏi giang, chịu khó, sự nhanh nhẹn tháo vát của bà chẳng kém gì những thợ gặt thuê từ Thiểm Cam.
Những năm trước, cứ đến mùa gặt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trang-sang-ngan-van-dam-tung-ho-khuu-hoa/2993679/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.