Ngày cưới được ấn định vào giữa xuân, cỏ cây tươi tốt, vạn vật hồi sinh.
Hoa cỏ trong Dụ Viên đều nở rộ rất đều, mẫu đơn trước sân nở rực cả lối đi, giàn hoa tường vi leo đầy những cành hoa đủ màu sắc, lay động lòng người.
Tô Lăng vào giữa xuân thường mưa nhiều, nhưng mấy ngày gần đây lại lạ kỳ, không rơi một giọt mưa nào, bác Thân đã nói mấy lần là “điềm lành”.
Đêm trước lễ cưới, họ hàng thân thích nhà họ Ngộ đều đã về nhà cũ họ Ngộ, ngay cả Ngộ Uyển phiêu bạt bên ngoài bấy lâu cũng kịp về đúng giờ cơm tối.
Ngộ Hải Thành và Kiều Nguyệt Ảnh tiếp khách ở vườn ngoài, Ngộ Hiểu và Ngộ Uyển ở trong phòng nói chuyện với Ngộ Từ.
Trong nhà ồn ào náo nhiệt, vui vẻ tưng bừng.
Ngộ Hiểu xoay mấy vòng trước giá treo bộ đồ cưới: “Oa! Đây là đồ do thợ của Cẩm Tú Trai làm đấy ạ? Đẹp quá đi mất!”
Cẩm Tú Trai cũng là một trong những sản nghiệp của nhà họ Phó, chuyên làm trang phục kiểu Trung Hoa.
Thực ra đồ cưới đã bắt đầu chuẩn bị từ năm ngoái, từng đường kim mũi chỉ đều do các thợ chính của Cẩm Tú Trai tự tay khâu, chất liệu cũng vô cùng tinh xảo cầu kỳ, trước hôn lễ một tuần mới hoàn thành.
Ngộ Từ cười một cái, đáp: “Ừ.”
Ngộ Uyển quay đầu nhìn những món đồ trang trí đỏ rực khắp phòng, bĩu môi gật đầu: “Mặc dù cô rất ghét mấy quy tắc cũ rích trong nhà, nhưng không thể không nói, xem nhiều đám cưới như vậy rồi, vẫn là cưới kiểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trao-em-mot-doi-an-yen/3022196/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.