Ở dưới cùng một mái nhà, nếu tâm trạng của bạn cùng phòng không vui, thì Thẩm Kiều cũng không thể thoải mái được.
Suy cho cùng, Kỳ Ngôn Châu có vẻ hơi tức giận vì đợi cô quá lâu. Thời tiết tháng sáu, nên ngoài trời nhiều muỗi về đêm, nóng nực, lại còn đói bụng. Ai cũng chẳng vui nổi, nói chi là Kỳ Ngôn Châu.
Thật ra cô cũng sợ bản thân không quen đường.
Đúng thật là người giống tướng mạo, ngoại hình của Kỳ Ngôn Châu đẹp trai, nên cậu cũng là người tốt từ trong xương cốt.
Nghĩ đến đây, Thẩm Kiều càng cảm thấy có lỗi.
Đêm càng ngày càng sâu.
Cô xoay người, nằm xụi lơ trên bàn một lúc lâu, rồi nhắm mắt lại.
Sáng sớm hôm sau, trước khi mặt trời ló dạng, Thẩm Kiều đã mở mắt và đứng dậy khỏi giường.
Cô cảm thấy rất nhẹ nhàng. Lúc bước ra khỏi phòng, cô còn dựa vào cầu thang, rồi lắng nghe một hồi. Khi chắc chắn rằng Kỳ Ngôn Châu vẫn chưa thức dậy, cô mới yên tâm đi xuống lầu, và bắt đầu chuẩn bị.
Tối hôm qua, trong lòng Thẩm Kiều đã quyết định nhất định hôm nay phải giúp Kỳ Ngôn Châu làm một số việc nhà để xin lỗi. Nhưng một số việc lần đầu tiên làm nên không thể tránh khỏi những động tác chưa khéo léo.
Ví dụ, bánh sủi cảo đông lạnh hơi nhão.
Thấy nồi mở vung, Thẩm Kiều vội vàng tắt lửa, vớt bánh bao ra khỏi nước. Cô lại cắn môi, cầm đĩa bánh bao lên, nhìn trái phải quan sát, trong lòng thầm nghĩ có nên làm thêm một gói nữa không.
Một lúc sau, một giọng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/treu-choc-thieu-nien-co-chap/1805367/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.