[09]
Không có mưa trong bảy mươi ba ngày, rốt cục cũng được nhìn thấy những đám mây đen bên ngoài cửa sổ.
Tào Xuyên có một nỗi mê luyến khó lý giải với những ngày mưa, dưới cái nhìn của gã, những ngày mưa rất phù hợp với những câu chuyện, những câu chuyện đen đủi.
Trong một góc xám xịt của thành phố, có thể ai đó đang lao nhanh để được sống, có thể ai đó đã ngã trên mặt đất dù bị mưa giội rửa nhưng vẫn còn mờ hồ nhìn thấy vết máu, có thể có người đang chuẩn bị cất giấu hung khí giết người, có thể có người chỉ muốn buông tay mà đi.
Ngày mưa lãng mạn, phối hợp với tình tiết như vậy chính là lãng mạn tàn khốc.
Chỉ có Tào Xuyên mới có thể đánh giá cao sự lãng mạn kiểu này.
Gã nhìn những hạt mưa rơi trên khung cửa sổ, cơn mưa chẳng biết vì sao ập đến đang đập vào cửa kính, đập vào tấm kính mỏng một cách không thương tiếc.
Tào Xuyên nhìn đến xuất thần, thuốc lá trên tay cũng quên gảy tàn đỏ.
Những lúc thế này, gã như một người đứng ngoài cuộc, quan sát thành phố và con người dưới góc nhìn của Chúa.
Như thể gã chưa từng tồn tại như họ, gã chỉ là một bóng ma đang lẩn trốn.
Hoặc là một bộ phận nào đó của ai đó.
Tàn thuốc lại làm bỏng ngón tay gã, nơi giữa ngón trỏ và ngón giữa bởi hút thuốc quanh năm không chỉ có mùi khói nồng nặc tưởng chừng đã tan vào da thịt mà còn có cả những vết sẹo bỏng.
Tàn thuốc rơi xuống đất, Tào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tro-bui-trong-dem-he/2287970/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.