Tô Kiến Thanh tỉnh dậy khi mặt trời đã lên cao. Tối qua, cô viết đến đoạn cuối thì ý thức trở nên hỗn loạn, vô thức gục xuống bàn ngủ quên, trên màn hình chỉ toàn những ký tự lộn xộn vô nghĩa.
Cô đưa tay xoa tóc, chỉnh sửa lại những đoạn bị lỗi rồi lưu nhật ký.
Bên ngoài, gió rít từng cơn, cả thế giới chìm trong một màu trắng xóa. Từ đây, cô có thể nhìn thấy những con hẻm chằng chịt phía trước, bỗng dưng nhớ đến những lối nhỏ quê nhà. Nhưng chung quy vẫn là hai nơi khác biệt.
Tuyết phủ dày trên mái ngói, trong sân một bà lão đang múc nước, cảnh vật nơi này mang theo sự yên bình, mệt mỏi và già nua hiếm thấy ở Yến Thành.
Nửa tháng sau, Tô Kiến Thanh gặp lại Kỳ Chính Hàn.
Ngay dưới nhà cô.
Cảm tạ trời đất, anh vẫn nhớ có một người đang chờ anh cho một lời giải thích.
Anh tự lái xe đến, lúc này đang ngồi trong xe, lặng lẽ đợi.
Cửa kính xe hạ xuống một nửa, anh khẽ cúi đầu nhìn tuyết rơi dưới ánh đèn đường, ánh mắt xa xăm như đang trầm tư suy nghĩ, cũng có thể chỉ đơn thuần là đang ngắm tuyết. Gương mặt người lạnh lùng, khí chất cô độc, đường nét sắc bén.
Anh vốn là một công tử phong lưu, cao quý ung dung, song lại luôn toát ra cảm giác cô tịch. Giữa phong thái ấy có một nét uể oải mơ hồ, như sự phóng đãng sau men say, như dư âm hoang hoải khi tiếng ca vũ khúc lặng dần.
Cảm giác này giống gì nhỉ? Nếu đặt vào bối cảnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tro-choi-duoi-anh-trang-hoai-nam-tieu-son/2724473/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.