Kỳ Chính Hàn tự tay làm tặng Tô Kiến Thanh một chiếc bánh trung thu, còn là hình trái tim. Chút lãng mạn ngây ngô này thực sự khiến cô vui đến mức không giấu được nụ cười. Cô hỏi anh học ở đâu, anh đáp là bà chủ bếp dạy
Nhân sen ngọt bùi, cắt một miếng nhỏ, cô chậm rãi thưởng thức. Vị ngọt lan trên đầu lưỡi, tâm trạng cũng theo đó mà chuyển trời quang mây tạnh. Con gái quả nhiên dễ dỗ dành như vậy.
Tô Kiến Thanh không hỏi, có phải vì ngày đặc biệt này mà anh cố tình gọi cô về không. Nếu đúng là thế, vậy thì những vất vả đường xa cũng có thể tạm gác qua một bên.
Kỳ Chính Hàn cũng chẳng nói, rằng đã rất nhiều năm rồi anh không còn khái niệm Trung thu. Trong cuốn từ điển cuộc đời anh, chưa từng xuất hiện hai chữ “đoàn viên”.
Anh lặng lẽ nhìn cô ăn hết chiếc bánh, từng miếng từng miếng, không hề tranh với cô một chút nào.
Ánh trăng xuyên qua ô cửa rộng, phủ lên mái tóc cô một màu trắng sáng. Kỳ Chính Hàn đưa tay lau vụn bánh bên khóe môi cô. Hai bóng người đổ dài lên tường, trong những thanh âm khe khẽ của tiếng nhai, tiếng thở, lần đầu tiên, anh thấy nơi này thấp thoáng chút hơi thở của gia đình.
Nhưng nếu gọi đây là nhà, e rằng chưa đủ. Cũng giống như một tòa lâu đài nguy nga được chắp vá từ những mảnh vụn ấm áp, đẹp đẽ nhưng mong manh.
Sự ấm áp ấy như một bọt nước, chạm vào là vỡ tan.
“Ngon không?” Anh hỏi.
“Em thấy tay nghề anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tro-choi-duoi-anh-trang-hoai-nam-tieu-son/2724492/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.