Tô Kiến Thanh viết một bức thư điện tử gửi cho Lê Oánh, tường tận kể lại những chuyện gần đây xảy ra. Lê Oánh khi biết Tô Kiến Thanh đã thay mình trả nợ, liền hồi âm lại, nói rằng mấy người đó toàn là cáo già, né được thì né đi, chỉ có Tô Kiến Thanh ngốc nghếch mới thực sự bỏ tiền ra trả.
Nhưng Tô Kiến Thanh không cho rằng mình ngốc, trong giới giải trí này có ai mà không như đi trên băng mỏng? Nếu có năng lực và EQ, sao phải tự đẩy mình vào cảnh tứ bề thọ địch? Cô khuyên Lê Oánh sớm quay về nước.
Người giúp cô trả nợ, không cần đoán cũng biết là ai. Đợi đến khi có đủ tiền mặt trong tay, điều đầu tiên Tô Kiến Thanh nghĩ đến là chuyển khoản trả lại cho Kỳ Chính Hàn.
Cô tính toán rất rõ ràng, nhưng vừa tính lại vừa thầm cảm thán, món nợ cô mang với anh đâu chỉ là tiền.
Cơ mà trước khi kịp liên hệ, anh lại là người chủ động gọi tới trước.
Bởi vì… anh đã nhận được bộ đồng phục ấy.
Cô đoán thể nào cũng bị anh hỏi lý do, nhưng Kỳ Chính Hàn không hỏi đến, chỉ nửa cười nửa nghiêm túc trêu: “Hóa ra hồi nhỏ em đúng là béo thật, anh cõng em xong đau tay suốt hai ngày.”
Giọng điệu thân thiết, tự nhiên như trước. Như thể năm tháng chưa từng khiến họ xa cách, chưa từng lạnh nhạt vì chia xa. Giống như người thân, tri kỷ, chứ không phải đồng nghiệp, càng không phải khách sáo.
Sự bình thản của anh làm nỗi lòng căng chặt của cô thả lỏng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tro-choi-duoi-anh-trang-hoai-nam-tieu-son/2724509/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.