Bà cụ Từ nhỏ giọng dỗ cô: “Sao thế? Con bé này, nhìn thì ghê gớm nhưng thực chất là con cừu nhỏ.
Cháu không muốn ăn thịt à?”Từ Toa nhẹ nhàng sờ lên bụng, bụng cô sôi ùng ục, cô ngẩng đầu, tuy không buông tay, nhưng vẫn nói: “Cháu muốn ăn thịt, nhưng cháu không muốn để bà ngoại đi.”Bà cụ Từ bật cười, khẽ vỗ vào lưng cô: “Đầu cháu bị thương, xem như không có vấn đề gì, cháu nghỉ ngơi một lúc, bà ngoại đi một lát rồi về, xẻ thịt, xào lên cho cháu ăn.”Từ Toa nghiêng đầu suy nghĩ, sau cùng khẽ vâng một tiếng.Bà cụ Từ khẽ xoa gương mặt của cháu gái: “Hổ Nữu Nhi à, cháu nằm nghỉ ngơi một lát đi, bà ngoại đi nhanh về nhanh.”Từ Toa lưu luyến không rời buông tay bà cụ, cô nhìn thấy bà ngoại đi ra ngoài bèn nhéo mạnh vào tay mình một cái: “Ối!”Rất đau.Không phải nằm mơ.Bà ngoại của cô không chết.Ánh mắt cô nhanh chóng nhìn căn phòng này, chỉ nhìn qua thôi, mắt cô trừng to, ngồi bật dậy.Đây là một căn nhà vừa tồi tàn, vừa cũ kỹ, căn phòng cũng không được sáng sủa cho lắm, vách tường lồi lõm, có thể thấy được đây là một căn phòng đắp lên từ đá, mà hiện tại Từ Toa đang nằm trên chiếc giường cũ, trên giường có dán giấy cây hồng bì, cô ngẩng đầu lên nhìn, vách tường được dán giấy báo.Mà vị trí chính giữa của căn phòng này treo một bức ảnh của vĩ nhân, bốn phía là… Ngăn tủ đầy bụi đất.Từ Toa chậm rãi dâng lên một loại dự cảm không tốt, cô lập tức đi xuống đất, nhanh chóng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tro-lai-thap-nien-70-mang-theo-thanh-thi-lam-giau/300201/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.