Edit: Khanh Lam Hai ngày thi đại học là những ngày nắng nóng nhất trong tháng Sáu ở thành phố Vân. Khi ấy, mặt trời như nung chảy mọi vật, tiếng ve kêu mỗi lúc một khàn đặc vì cái nóng oi ả, bên ngoài cổng trường trung học số 6, những bậc phụ huynh với ánh mắt tràn đầy hy vọng, vỗ về lưng con cái, khích lệ, động viên. Ánh mắt họ đầy ắp mong đợi, dõi theo những nhóm thiếu niên vai kề vai bước vào trường. “Nhớ đọc đề cẩn thận, đừng thấy đề dễ mà lơ là đấy nhé…” “Chiến đấu đến cùng, các con chắc chắn sẽ làm được! Vượt qua kỳ thi này là chiến thắng rồi!” “Bố mẹ ở ngoài cổng chờ các con đấy!” Ngày hôm ấy, trường không còn là một khuôn viên đơn giản mà giống như một chiến trường im lặng, các học sinh bước vào với tinh thần sẵn sàng đối diện với cuộc đại chiến. Dù muôn vàn gian nan hiểm trở, vẫn không một ai chùn bước. Sáng hôm ấy, thành phố Vân đông đúc bất ngờ, giao thông tắc nghẽn. Kỷ Vĩnh Xương đích thân dẫn Kỷ Yên đến cổng trường. Cô mặc bộ đồng phục ngay ngắn, tóc được búi gọn gàng. Cô bỏ chiếc túi nilon đựng bánh kem vừa ăn vào thùng rác ven đường rồi quay lại nói: “Bố, con vào thi đây.” “Yên Yên, cố lên nhé.” Ngày hôm đó, Kỷ Vĩnh Xương từ chối lời mời của các lãnh đạo trường về việc vào trong ngồi chơi, chỉ như bao người phụ huynh lo lắng khác, đứng ngoài cổng, đan tay vào nhau, hồi hộp như một đứa trẻ. Ông ta đứng đó, dõi mắt theo bóng dáng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tro-ve-nhung-nam-dai-boss-gia-lam-hoc-ba/2994649/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.