Từ Kiêu theo Trần Hạ vào quán, các bàn đều đã kín thực khách.
Khép lại cánh cửa kính, hương thơm của đồ ăn và gia vị hòa cùng tiếng trò chuyện, mang đến một không khí ấm áp đậm chất đời thường. Trần Hạ hỏi: “Ăn không?”
“Ăn. Tôi đói sắp chết rồi.”
Thế là cả hai đi đến khu tự chọn, lấy nửa rổ xiên que. Bà chủ quán tính tiền xong, đưa cho bếp làm, rồi hỏi họ: “Uống bia hay nước ngọt không?”
“Không.” Từ Kiêu lấy điện thoại ra, “Có cơm không?”
“…Có.” Bà chủ cười cười, Trần Hạ đã nhanh tay trả tiền trước. Từ Kiêu nhìn cô một cái, đợi cô ngồi xuống mới lên tiếng: “Ý gì đây? Ăn ít mà còn chịu thiệt?”
“Chỉ một lần thôi.” Trần Hạ không tiện nói đây là thói quen, chỉ nhớ lại những câu hỏi dọc đường của anh: “Ngài đúng là không rành khu này thật.”
Từ Kiêu phớt lờ cách xưng hô khách sáo trở lại của cô: “Đúng vậy, tôi thường xuyên đến Chi Tử Hoa, tan làm muộn thì ở lại căn hộ thuê đối diện khu Sáng Nghiệp.”
“Vậy hồi mua căn hộ này là để đầu tư sao?”
“Không hẳn, Nhã Phong có vị trí tốt, giao thông thuận tiện, ban đầu định mua cho Hoa Thần, nhưng cậu ấy cố chấp, thà ngủ lại công ty còn hơn lãng phí thời gian chạy qua đây, thế nên cuối cùng vẫn để tôi dùng.”
Hoa Thần. Trần Hạ có cảm giác rất lâu rồi mình chưa nghe đến cái tên này. Cô từ từ xâu chuỗi nó với Ngô Trí Hoa, cùng một gương mặt không quá rõ nét trong trí nhớ, thoáng suy tư.
Từ Kiêu nhận
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/troi-sinh-da-tinh-nhat-linh-cuu-luc/2716321/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.