Cô giúp việc ngày mai mới bắt đầu tới làm việc, bữa tối của Trọng Nham chính là sủi cảo đông lạnh, đơn giản thu dọn một chút rồi liền đi ngủ. sáng sớm ngày hôm sau, cậu bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, Trọng Nham mơ mơ màng màng, khi ấn nghe còn thầm nghĩ, giờ này gọi tới chỉ có thể là đám người Lý gia.
Điện thoại vừa kết nối, một thanh âm già nua từ đầu dây truyền tới: “Nham thiếu gia, tôi là quản gia Lý gia, Lý Vinh.”
“A, xin chào.” Trọng Nham nhớ rõ ông già này, gầy gò, nghiêm túc, nói năng thận trọng, đối với Lý lão gia tử luôn trung thành một cách khó tin, là một ông già rất khó đối phó, cuối cùng bị lão già kia đưa tới chiếu cố Lý Thừa Vận. Không đúng, đó là chuyện kiếp trước, hiện tại chuyện gì cũng chưa phát sinh. Trọng Nham lắc lắc đầu, cảm thấy mình nên thanh tỉnh một chút: “Xin hỏi có chuyện gì?”
“Lão gia bảo tôi đưa Nham thiếu gia đi mua ít đồ dùng sinh hoạt, khoảng nửa tiếng nữa tôi sẽ tới chỗ Nham thiếu gia, xin hỏi cậu có gì cần phân phó không?” Lý Vinh cảm thấy mình nói thực hàm súc, dựa theo những gì Lý Nam Lý Bắc nói, thì vị Nham thiếu gia này thực sự nghèo mạt rệp, đến quần áo để thay cũng không đủ.
Trọng Nham sờ soạng lôi chiếc khăn tắm ném ở đầu giường quấn lên eo, đứng dậy đi rửa mặt: “Giúp tôi mang bữa sáng tới đây.”
“Vâng.” Lý Vinh đáp ứng: “Nham thiếu gia thích cái gì?”
“Tùy tiện, có sữa đậu nành là được.” Trọng Nham
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-nham/2561452/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.