Thời gian trôi nhanh, ta vô oán vô niệm ở trên sông Hán Thủy ngày tháng bình thản đã được mấy năm. Hiện đã là năm Nguyên Thuận đế thứ mười ba, cách thời điểm ta tìm thấy di vật của mẹ hai năm trước, ta nhớ kỹ sang năm chính là thời điểm Trương Tam Phong mang Vô Kỵ qua đây, chuẩn bị sang năm rời khỏi nơi này, tránh cho cha một đại kiếp. Qua hai năm ta đã khác rất nhiều, cơ thể cao hơn, trông lớn hơn nhiều so với một cô bé chín tuổi, , bộ dáng khiến cho ta thực vừa ý, làn da trắng mềm mại, dung nhan tú lệ, đôi mắt ẩn hào quang, mười phần có thể coi như một tiểu mỹ nhân tuyệt sắc.
Bất quá đừng vì bộ dáng vậy mà xem thường ta. Qua hai năm rèn luyện, ta đã có thể đọc hết toàn bộ hô hấp pháp của Bất lão Trường xuân công, hô hấp ngày thường đều như vậy. Yoga cũng đã tiến triển nhanh, có lẽ là cơ thể tiểu hài tử dễ uốn nắn, hô hấp pháp giúp thể chất ta thêm mạnh, nguyên bản các tư thế khó khăn ta cũng đã tập luyện qua thành đơn giản, hai năm ta đã đem bảy mươi hai tư thế Yoga luyện thành.
Lúc này chẳng những khí lực của ta so với cha lớn hơn nhiều, thân thể cũng rất dễ chịu vừa ý, toàn thân tràn ngập khí lực, thủy xà thủy quái trong nước giờ với ta không phải là đối thủ, nhiều khi còn bị ta bắt về nấu nướng chế biến thành mĩ vị. Hơn nữa hai năm dựa theo hô hấp pháp tập luyện, cơ thể ta sức
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-chu-chi-nhuoc/2108569/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.