Đêm đó, Du Tiểu Vãn bị Tương Đại nương kéo lên núi Tây.
Núi Tây ở ráp gianh kinh thành, núi cao rừng rậm, Tương Đại nương tay cầm một người, lại hoàn toàn không tốn chút khí lực, rất nhanh lên tới đỉnh núi.
"Trên đỉnh núi tuy không khí có hơi loãng, sẽ có chút khó thở, nhưng ở đây tụ tập tinh hoa của trời đất, là nơi thích hợp nhất để tu luyện nội công. Ta trước dạy ngươi phương pháp hít thở, ngươi nhớ kỹ khẩu quyết......"
Tương Đại nương đọc khẩu quyết một lần, Du Tiểu Vãn dụng tâm lắng nghe, chỉ một lần liền nhớ kỹ, lại dựa theo lời giải thích của Tương Đại nương, chậm rãi thể hội cảm giác dòng khí lưu chuyển trong cơ thể...... Dần dần, nàng có thể đem dòng khí trong cơ thể đi vòng một đường, tuy rằng dòng khí rất yếu, nhưng loại cảm giác này thật sự rất kỳ diệu.
Tương Đại nương nghiêm mặt nói: "Ngươi thực thông minh, khả năng lĩnh ngộ cũng thật mạnh, rất có tố chất học võ, nhưng tuổi của ngươi đã hơi lớn, nếu được học vào năm sáu tuổi thì tốt rồi. Ta còn có việc muốn làm, chỉ có thể ở lại kinh thành ba tháng, trong ba tháng này, ta sẽ dốc túi dạy ngươi, ngươi có thể nắm giữ bao nhiêu, liền phải nhìn vào khả năng của ngươi. Tập võ chính là sư phụ truyền thụ, bản thân tự tu luyện. Ngươi ngồi xếp bằng xuống, ta trước truyền cho ngươi chút chân khí, nếu không có chân khí, rất khó học những chiêu kế tiếp."
Du Tiểu Vãn nghe lời ngồi xuống, Tương Đại nương đặt hai tay lên ngực
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-dich-nu-khong-ngoan/975346/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.