`- Nhà máy điện ngầm cũ.` Tôi nói, giọng tràn đầy hy vọng. `- Nơi đó... có thể giấu chúng ta.`
Mục tiêu tiếp theo đã rõ ràng. Phải đến đó. Càng sớm càng tốt.
Đúng lúc đó. Tiếng chuông báo động, lớn hơn, rõ ràng hơn, không phải từ thiết bị của tôi, mà từ bên ngoài. Từ chính thành phố!
Chúng tôi lao ra góc nhìn ra con phố chính. Các bảng quảng cáo điện tử khổng lồ, màn hình công cộng khắp nơi... đồng loạt chuyển cảnh. Hình ảnh nhận dạng mờ của tôi và Ánh Tuyết hiện lên. Kèm theo dòng chữ: `CẢNH BÁO: HAI ĐỐI TƯỢNG NGUY HIỂM ĐANG LẨN TRỐN. CÔNG DÂN CẦN CẢNH GIÁC.`
Kèm theo hình ảnh của chúng tôi, dù mờ nhưng vẫn đủ để nhận dạng. Mọi người trên phố đột nhiên dừng lại. Hàng trăm, hàng ngàn ánh mắt quay về phía khu ổ chuột. Ánh mắt nghi ngờ, sợ hãi, và... xa lánh.
Oculus và Seraph. Chúng không chỉ săn lùng chúng tôi. Chúng biến chúng tôi thành kẻ thù của cả thành phố. Biến chúng tôi thành con mồi công khai.
Cuộc săn lùng... giờ mới thực sự bắt đầu.
Thành phố Ánh Sáng. Ban ngày rực rỡ bao nhiêu, ban đêm lại trở nên khắc nghiệt bấy nhiêu khi bạn là kẻ bị săn đuổi. Tôi và Ánh Tuyết hòa mình vào dòng người trên những con phố đông đúc, cố gắng giữ vẻ ngoài bình thường nhất có thể. Quần áo đơn giản, mũ trùm đầu che bớt gương mặt. Nhưng tôi cảm thấy như hàng triệu con mắt vô hình từ những camera ẩn mình trên các góc phố, trên nóc các tòa nhà chọc trời đang dõi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-ngay-dau-tien-vach-tran-doc-hai/2724440/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.