Ánh Tuyết im lặng một lúc lâu. Cô ta nhìn vào bóng tối nơi góc phòng. Khi cô ta nói, giọng cô ta ngập ngừng, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày.
`- Ta... từng tin họ.` Cô ta bắt đầu, từng chữ như được bóc ra từ một vết thương cũ. `- Họ nói... là để 'nâng cao' con người. Tạo ra những phiên bản tốt hơn. Mạnh mẽ hơn. Giúp thành phố này trở nên... hoàn hảo hơn.`
Cô ta cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng. `- Nhưng thực ra... chỉ là để kiểm soát. Hoặc tạo ra những thứ phục vụ mục đích của họ. Những con rối mạnh mẽ. Những bộ não sống.`
Bộ não sống? Từ đó làm tôi rùng mình.
`- Ta... ta là một trong số đó. Một 'dự án' ban đầu. Họ gọi đó là... 'thích ứng nhanh'. Tạo ra người có thể phản ứng và thích ứng với mọi môi trường. Nhưng ta là... một phiên bản lỗi. Không hoàn toàn tuân lệnh. Không hoàn toàn... mất đi ý thức của mình.` Ánh Tuyết nói, giọng ngày càng nhỏ dần.
Cô ta nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm. `- Ngươi... không sợ ta sao? Một thứ do chúng tạo ra?`
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt cô ta. `- Cô đã cứu tôi. Cô chiến đấu vì chính cô, và vì những người như cô. Cô không phải 'thứ' gì cả. Cô là Ánh Tuyết.`
Một thoáng ngạc nhiên lướt qua gương mặt Ánh Tuyết, rồi biến mất. Cô ta quay đi, nhìn ra cửa sổ tối đen.
Trở lại với màn hình. "Bộ não sống"... "tích hợp ý thức"... "Dự án Chimera"... Tôi lặp lại những từ khóa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-ngay-dau-tien-vach-tran-doc-hai/2724444/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.