Không khí lạnh lẽo, đặc quánh mùi kim loại gỉ sét và ẩm thấp bao trùm lấy chúng tôi. Bên trong nhà máy điện ngầm cũ là một mê cung rộng lớn của những cỗ máy khổng lồ, đường ống chằng chịt và bóng tối rình rập. Tiếng bước chân vang vọng, bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch. Xa xa, tiếng dơi vọng lại, nghe ghê rợn như tiếng ai đó đang rên rỉ. Một nơi hoàn hảo để lẩn trốn, một nấm mồ cho bí mật.
Chúng tôi khám phá các tầng hầm, tìm kiếm một nơi kín đáo. Cuối cùng, tại tầng sâu nhất, chúng tôi tìm thấy một phòng điều khiển cũ. Máy móc phủ bụi, bảng điều khiển lỗi thời, nhưng nó đủ kín đáo, có một lớp thép dày ngăn cách với thế giới bên ngoài. Đây sẽ là căn cứ tạm bợ.
Tôi nhanh chóng thiết lập khu làm việc. Dây cáp cũ kỹ, thiết bị chắp vá của tôi. Ánh Tuyết tìm được nguồn điện dự phòng cũ còn hoạt động, đủ để cung cấp năng lượng. Tôi cắm con chip dữ liệu vào máy tính cũ trong phòng điều khiển. Con quái vật máy tính này chậm chạp, nhưng bộ xử lý của nó lại mạnh mẽ đáng ngạc nhiên, và quan trọng nhất, nó không bị kết nối với mạng lưới của Oculus.
Ánh Tuyết ngồi xuống, tựa lưng vào tường. Cô ta kiểm tra lại các thiết bị cấy ghép. Trong môi trường nhiễu điện từ từ nhà máy cũ, chúng dường như hoạt động ổn định hơn. Vết sẹo hình lưới trên cánh tay cô ta thoáng hiện ra khi cô ta cởi lớp băng.
`- Ở đây... ta cảm thấy bớt bị ràng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-ngay-dau-tien-vach-tran-doc-hai/2724443/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.