Tiếng còi báo động rú lên chói tai, xé nát không khí. Cánh cửa thép khổng lồ dẫn vào Core vẫn đóng chặt, thách thức. Trên màn hình, gương mặt Giám đốc Seraph vặn vẹo vì giận dữ, không còn chút vẻ thanh lịch nào.
`- Ngươi!` Hắn gầm lên, chỉ thẳng vào tôi qua màn hình. `- Dám! Oculus! Giết chúng!`
Từ sàn nhà, trần nhà, tường... mọi thứ dịch chuyển. Các tấm kim loại trượt đi, lộ ra nòng s.ú.n.g năng lượng. Robot chiến đấu xuất hiện, nặng nề, uy dũng, đèn cảm biến đỏ rực như mắt quỷ đói. Tường năng lượng vô hình rung động dữ dội, bao vây khu vực Core.
Chúng tôi bị nhốt lại. Với hắn. Với lũ robot. Với Oculus.
Không một giây do dự. Ánh Tuyết lao về phía trước.
Cô ta như một cơn lốc, một tia chớp xẹt qua bầy robot. Dù vết thương cũ vẫn hành hạ, dù cơ thể rã rời, Ánh Tuyết chiến đấu bằng tất cả sức lực cuối cùng. Tiếng kim loại va chạm. Tiếng nòng s.ú.n.g bị bẻ gãy. Cô ta né tránh tia năng lượng chí mạng, vô hiệu hóa từng con robot bằng tốc độ và sự chính xác kinh người. Cô ta là lá chắn của tôi. Là bức tường duy nhất giữa tôi và cái chết.
`- Ta không có thời gian đấu vật với ngươi, Seraph!` Ánh Tuyết hét lên, giọng khản đặc vì sức. `- Ngươi nghĩ vũ khí của ngươi vô địch sao? Nực cười!`
Tôi, dưới sự bảo vệ của Ánh Tuyết, ngồi thụp xuống. Thiết bị của tôi nóng ran trong tay. Đây là lúc. Tấn công Core. Nơi linh hồn em gái tôi bị giam cầm.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-ngay-dau-tien-vach-tran-doc-hai/2724455/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.