Ánh Tuyết siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cơ thể cô ta run lên bần bật. Ánh mắt rực lửa căm hận nhìn chằm chằm vào Seraph trên màn hình.
`- Ngươi...` Giọng cô ta bật ra, khàn đặc, đầy đau đớn và phẫn nộ. `- Ngươi sẽ phải trả giá! Cho tất cả những gì ngươi đã làm! Cho những linh hồn ngươi đã đánh cắp!`
Tôi cảm thấy như m.á.u trong huyết quản đang sôi lên. Em gái tôi... không! Không thể để hắn giam cầm linh hồn em ấy!
Tôi nhìn Seraph. Hắn vẫn đứng đó, tự mãn, thao thao bất tuyệt về kế hoạch điên rồ của mình. Hắn không nhận ra. Trong lúc hắn nói, ánh mắt hắn lướt qua các bảng điều khiển sau lưng, tay hắn vô thức chạm vào một vài nút bấm trên cổ tay áo. Giọng điệu của hắn thay đổi. Tự tin. Khinh bỉ. Đắc thắng.
Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi. Hệ thống bảo vệ cửa Core... Nó được kết nối với cái gì? Với Oculus? Với Seraph? Dữ liệu cũ... có nói về một giao thức bảo mật đặc biệt ở Core. Một hệ thống dựa trên... nhận dạng mô hình? Nhận dạng mô hình giọng nói? Cử chỉ? Hoặc thậm chí là... cảm xúc?
Cảm xúc.
Giọng điệu của Seraph... Cử chỉ của hắn... Chúng không phải ngẫu nhiên.
Trong lúc hắn đang say sưa với kế hoạch của mình, tôi nhanh chóng đưa thiết bị của mình lên. Ngón tay lướt điên cuồng trên bàn phím ảo. Dựa trên phân tích thời gian thực giọng nói, cử chỉ, và cả sự thay đổi nhiệt độ nhỏ trên màn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-ngay-dau-tien-vach-tran-doc-hai/2724454/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.