Chu Tĩnh còn chưa kịp mở miệng, thì cậu thiếu niên môi đỏ răng trắng phía trước đã giơ tay chỉ về phía hàng ghế giữa: “Cái kia.”
“Cảm ơn.” Chu Tĩnh hơi ngẩn ra, sực nhớ mục đích chính hôm nay đến đây, bèn gác lại ý định thưởng thức trai đẹp, lập tức đi tìm đồ. Quả nhiên, trong ngăn bàn cậu trai đẹp chỉ, cô tìm thấy một hộp quà. Hộp được gói bằng giấy hồng, thắt nơ đỏ to tướng, đúng kiểu bánh bèo. Chu Tĩnh hơi nghi ngờ không chắc đây có phải là đồ của “mình” hay không, bèn ba cái năm cái xé phăng lớp giấy ra kiểm tra.
Quả nhiên là chiếc máy ảnh cơ DSLR mà nguyên chủ đã mua tặng Lâm Cao. Chu Tĩnh thở phào nhẹ nhõm.
Quay đầu lại, cô thấy hai cậu trai đẹp kia vẫn đứng đó, vẻ mặt ngạc nhiên vì hành động của cô. Cậu trai đẹp hỏi: “Cậu... định đổi giấy gói à?”
“Hả?” Chu Tĩnh lúc đầu không hiểu ý hắn, sau đó chợt nhận ra — đúng rồi, hiện tại cô vẫn đang trong “giai đoạn yêu say đắm” với Lâm Cao. Tự dưng xé toạc lớp giấy gói của món quà bí mật như vậy, trong mắt người khác chắc chỉ có một khả năng: cảm thấy giấy gói không đẹp, muốn thay cái khác.
Nghĩ tới đây, Chu Tĩnh nghẹn một bụng tức. Cô — một nữ nhân viên văn phòng hiện đại, tinh anh trong giới, phụ nữ độc lập và sành điệu — giờ bị người ta nhìn như cái miếng cao dán chó, thật đúng là nhục nhã không thể tả.
Cô lật hộp máy ảnh mấy vòng, nhét vào chiếc balo đính đầy đinh tán,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-thanh-nu-ba-truong-18-tuoi/2778114/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.