Liễu Vân Sương lao tới, nhưng tên trộm đã cố lết khỏi sân. Trước khi chạy mất, tên trộm còn đụng vào người cô.
Hứa Tri Tình không bỏ lỡ cơ hội, gậy gỗ vụt mạnh.
Liễu Vân Sương gằn giọng:
"Các người là ai? Tới nhà tôi làm gì?!"
Tiếng động rất lớn, giọng Liễu Vân Sương vang vọng giữa đêm khuya tĩnh mịch, nhưng tên trộm kia chẳng có chút gì gọi là sợ hãi. Tên trộm vừa bò vừa bám lấy thang trèo lên bức tường bao quanh sân.
Cái tường này là do chính tay bố Liễu Vân Sương xây, cao hơn nhà người ta một cái đầu, muốn leo ra không phải chuyện đơn giản. Người thường nhìn thôi cũng thấy ngán, vậy mà tên cứ hì hục như đang trốn nợ.
Không nói không rằng, Liễu Vân Sương lao tới, nắm lấy áo người kia giật mạnh. Ở quê thời buổi này, mấy ai mặc đồ hàng chợ đâu, toàn là vải bông vải bố may tay, rách một phát là tan nát luôn.
"Ai cho cô trèo tường nhà tôi hả? Muốn ăn trộm hay gì?"
Người kia bị bất ngờ, vội giằng lại. Hai bên kéo qua kéo lại, chỉ nghe "xoẹt!" một tiếng chát chúa, vải rách toạc ra. Cúc áo bắn tung tóe xuống sân, lăn lóc như hạt ngô luộc đổ chỏng chơ.
Hứa Tri Tình thấy vậy cũng chẳng ngồi yên, leo vội lên thang túm lấy ống quần của tên trộm mà kéo. Liễu Vân Sương thì ở dưới phụ thêm, hai đánh một, cô gái kia bị kéo xuống như bao gạo đổ sàn. Nhưng chưa kịp đứng vững, cô ta liền vung tay vùng ra, lại lồm cồm leo lên thang, tiếp tục trèo.
"Cướp! Có trộm! Cứu với bà con ơi!"
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-thap-nien-80-nguoi-mo-ac-doc-khong-muon-lam-tot-thi/2786231/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.