Chương 15:
Mặc cho bên trong đang cuồn cuộn sóng trào, Yến Tư Không cũng không thể không kiềm chế hận ý mãnh liệt mà cung kính thi lễ: "Vãn bối...tham kiến Tạ công công."
Tạ Trung Nhân ngồi vào ghế bành, ho nhẹ một tiếng, chậm rãi nói: "Yến chủ quản đấy à, không cần đa lễ."
Yến Tư Không đứng thẳng dậy, hai mắt nhìn chằm chằm Tạ Trung Nhân không chớp, thu hết từng nếp nhăn, lông tóc, những vết lấm tấm trêи khuôn mặt già nua xám trắng đó vào đáy mắt, tựa như càng nhìn cẩn thận sẽ càng hiểu rõ địch thủ của y hơn.
Tạ Trung Nhân cũng nhìn y, ánh mắt lão cay độc, dù bận vẫn ung dung chờ Yến Tư Không lên tiếng, mặc dù hai người đều hiểu rõ mục đích chuyến này của Yến Tư Không.
"Hôm nay vãn bối mạo muội tới thăm là để thỉnh tội với công công." Yến Tư Không chắp tay nói.
Tạ Trung Nhân cười ha hả: "Ta không hiểu lời này lắm, Yến chủ quản thỉnh tội gì?"
"Thật vinh hạnh vì được Tạ công công tán dương, hôm qua quý phủ của vãn bối nhận được lễ hậu do công công tặng, vãn bội công vụ bề bộn, chưa kịp dọn nhà, hôm qua cũng không ở phủ, người làm lại không hiểu chuyện đã tự quyết nhận quà..."
"À, chuyện này hả? Yến chủ quản nhiệm chức ở Lại bộ đã hơn nửa năm, cần cù công minh, tiếng lành đồn xa, bây giờ còn là vị hôn phu tương lai của công chúa Vạn Dương, ta quả thực ngưỡng mộ thanh niên tài tuấn như Yến chủ quản nên mới có ý kết giao..." Tạ Trung Nhân nhếch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truc-vuong/2069431/quyen-5-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.