Yến Tư Không run rẩy mở thư ra, còn chưa kịp xem thì cửa phòng đã bị hất văng.
Yến Tư Không thấy Phong Dã thì đờ người, trong tay là lá thư của Phong Trường Việt, bên cạnh còn đống công văn giấy tờ chưa kịp cất đi.
Phong Dã nguy hiểm nheo mắt lại: “Ngươi đang tìm gì?”
Lồng ngực Yến Tư Không phập phồng, nhưng cuộc đời y trải qua biết bao sóng gió, hiện tại y đã trấn định lại, chỉ bình tĩnh nói: “Ngươi đóng cửa lại.”
Phong Dã nghe vậy, nhìn chằm chằm Yến Tư Không một hồi, rồi nhấc chân đá cửa phòng.
Yến Tư Không đặt thư lên bàn: “Ta đang tìm thư của ngươi và Phong tướng quân.”
“Vì sao?” Phong Dã lạnh lùng nói: “Tốt nhất ngươi nên cho ta một lý do hợp lí.”
“Ngươi đoán xem là vì sao.”
Phong Dã nhìn thoáng qua cửa sổ, mặc dù ở đây không thấy được đống rương gỗ tử đàn kia, nhưng hướng hắn nhìn chính là phía tiền viện: “Có liên quan đến quà mừng à?”
“Chắc ngươi đã biết Phong tướng quân gửi gì tới.”
“Vẫn chưa kịp xem.” Phong Dã mặt không đổi sắc nói.
“Gấm long phượng mẫu đơn, ấm Vân Long Hải, chén hỉ vàng song long.” Yến Tư Không nhìn chòng chọc vào mắt Phong Dã: “Còn cả Nam Hải Minh Châu.”
Vẻ mặt Phong Dã không chút gợn sóng, tựa như thứ hắn nghe chẳng phải đống quà đủ để tru di cửu tộc mà là thực đơn của một quán ăn ven đường.
Toàn thân Yến Tư Không phát run: “Phong Dã, tại sao Phong tướng quân lại gửi ngươi những thứ này?”
Phong Dã nhếch môi cười: “Thúc thúc hưởng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truc-vuong/2069596/quyen-8-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.