Động tác gọn gàng không thừa không thiếu, Dương Hy khẽ nhếch môi.
Để chúng biết được việc đã xảy ra chắc phải qua một giờ đồng hồ.
Bầu trời đầy sao dẫn đường cho cậu, làn gió mát lạnh tạo điều kiện thuận lợi cho cậu.
Chính xác...
...!Vào đầu.
"Tên cuối cùng." Gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi mang nét cười quỷ dị, đôi mắt sáng rực của loài thú săn mồi, từ từ gặm nhấm thành quả.
"Đoàng!" Viên đạn xuyên thủng không khí, với tốc độ lợi hại tiến thẳng đến vị trí của cậu.
"Cái đệt..." Dương Hy nhăn mặt.
Bị phát hiện rồi.
Dương Hy lẩn trốn phía sau góc khuất lan can, vừa rồi không phải cậu nhanh mắt thì thứ sắt vụn kia đã chạy thẳng vào não cậu rồi.
Trần Phàm.
Chú nợ tôi hai phát đạn đấy.
"Biết thì sao hả?" Cậu dùng răng xé rách y phục của mình băng lại vết thương.
Sau đó tiếp tục nạp đạn vào, lần này cậu nhắm thẳng vào tim của gã sát thủ.
Một tiếng động không quá lớn phát ra, theo sau là một trận động tĩnh dưới lầu.
Ngửi được mùi không ổn, Dương Hy chạy nhanh đến cửa sân thượng đi xuống lầu.
Tình cảnh phía dưới như cậu nghĩ.
Vô cùng hỗn loạn.
Và...
Một tên đàn ông mặt mũi có chút quen mắt, tay cầm khẩu súng ngắn...!đặt ngay đầu Lâm Nhất.
Lâm Nhất không hề luống cuống hay sợ hãi, hắn chỉ như không thấy gã đàn ông mà từ từ thưởng thức trà.
Đôi con ngươi Dương Hy dần trở nên điên cuồng, cậu không chạy xuống dưới.
Chỉ đơn giản nâng món đồ trên tay lên.
"Cậu thử xem."
Dương Hy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trung-sinh-chi-vuong-tu-bao-boi-de-vuong/70490/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.