"Mày! Mày....!Dương Hy?...!Mày muốn gì?" Lão ta chấn kinh nhìn cậu chằm chằm.
Dương Hy tủm tỉm cười, đôi mắt sáng rực cùng gương mặt thanh tú, nhìn lão ta đầy sát ý: "Ồ....!tôi muốn gì?" Dương Hy cười lớn: "Ông hỏi tôi muốn gì? Đương nhiên là muốn ông tránh xa Lâm gia ra rồi...!À, không phải...Đúng hơn là tránh xa Lâm Nhất ra."
"Mày có ý gì? Tao là cha nó, tao là chủ nhà này.
Mày là khách, bước vào nhà tao còn muốn đuổi tao đi?" Lão ta cười khanh khách: "Thật nực cười!"
Lão quay qua nhìn Lâm Nhất mất kiên nhẫn nói: "Mày còn nhìn cái gì? Mau đuổi thằng chó này ra khỏi nhà! Gia đình nó bị phá sản nên nó cũng muốn Lâm Gia bị phá sản!"
"Mày coi chừng bị nó lừa hết của cải thì khóc không có kịp đâu!"
"Lão quản! Đem nó quăng ra khỏi cửa!"
"Mày nhanh nhanh đưa tiền cho tao đi uống rượu! Hết tiền rồi, đưa đây! Mày làm con đương nhiên phải đưa tiền cho tao rồi ha ha."
"Mày trừng cái gì? Thằng này hỗn láo với cha mày như vậy mà mày còn đứng đó trừng tao? Hôm nay...!Hôm nay, xem tao dạy dỗ mày thế nào!" Lão ta tay đang cầm chai bia rỗng định thuận tay ném vào Lâm Nhất.
Dương Hy nhíu mày, đưa tay đỡ lấy chai bia rỗng đang hướng tới với tốc độ khá nhanh.
"Bụp" Tay trái cậu bị mảnh vỡ ghim trúng chảy rất nhiều máu...!Huyết đỏ rơi xuống sàn hòa vào thảm lông, để lại một vệt đỏ thắm.
"Dương Hy!" Lâm Nhất biến sắc, tay hắn nhanh chóng cầm lấy tay cậu, xé từ áo ra một miếng vải để
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trung-sinh-chi-vuong-tu-bao-boi-de-vuong/70505/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.