Rời khỏi phòng làm việc của bác sĩ Lý, trên đường trở về phòng bệnh, trong lòng tôi đầy phức tạp rối rắm.
Tôi hận Diêu Tinh Nam nhiều bao nhiêu cũng không thể nói rõ.
Trái lại, so với hận thì thấy đáng thương nhiều hơn.
Khi cô ấy sống, Lý Y Hợp và tôi thỉnh thoảng có nói qua vài điều về tình hình của cô ấy.
Việc cô ấy chết đã trở thành vết sẹo rất lớn trong trái tim của tôi và Lý Y Hợp. Quãng đời còn lại, chúng tôi ai cũng không nhắc về người này, nhưng tôi biết, trong sự trầm lặng của hai chúng tôi, sự ảnh hưởng của cô ấy chưa bao giờ biến mất.
Tôi đột nhiên nhớ lại, thời gian đó có rất nhiều bạn bè đã từng ra hiệu ngầm với tôi, rằng Diêu Tinh Nam không đơn giản; còn có người trực tiếp nói với tôi, cô ấy là một em gái trà xanh, thiếu đàn ông, thiếu tình yêu.
Còn tôi sau khi hiểu rõ gia đình của Diêu Tinh Nam lại nảy sinh một tia thương xót, cho rằng bởi vì cô ấy gia đình không hạnh phúc nên tính cách mới có vài chỗ không tốt.
“Mẹ cô ấy nuôi thế nào thì cô ấy lớn như thế đó, cũng không thể hoàn toàn trách cô ấy được.” – Lúc còn trẻ tôi không hiểu sự phức tạp của lòng người, chỉ khăng khăng muốn tìm lời giải cho tất cả mọi việc.
Vận mệnh là đang cười nhạo tôi sao?
Nó giống như đang nói, bạn có thể chịu đựng như vậy thì bạn đến nuôi đi?
Tôi nên làm thế nào đây?
Trở về phòng bệnh, Diêu Tinh Nam đúng lúc tỉnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trung-sinh-toi-tro-thanh-me-cua-nu-phu-tra-xanh/87637/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.