Phó Thời lạnh lùng nhìn thẳng về phía trước.
Việc có nên nói ra hay không chỉ giằng co trong tâm trí anh một giây ngắn ngủi. Anh hiểu rõ, bản thân không thể chịu nổi bất kỳ rủi ro nào khi nghe chính miệng Tạ Ly nói đến chuyện ly hôn.
Dù lá đơn ly hôn ấy có thật sự là để dành cho anh, bất kể lý do nào khiến cô chưa nói ra, anh cũng sẽ không bao giờ để cho cô có cơ hội đó.
"Không có gì." Anh nhanh chóng trả lời.
Đèn đỏ vừa kịp bật, xe dừng lại, Tạ Ly quay sang nhìn anh một chút. Ánh mắt cô vẫn còn nghi ngờ, nhưng rốt cuộc cũng không hỏi thêm.
Đèn xanh bật lên, xe lại tiếp tục chạy, không biết sẽ đi về đâu. Cả hai người cứ im lặng như thế suốt quãng đường, cho đến khi Tạ Ly lên tiếng trước: "Anh có muốn đi Tây Sơn không?"
Ánh mắt Phó Thời thoáng động.
Tây Sơn là ngọn núi nằm gần ngoại ô thành phố. Đi ô tô mất khoảng hai giờ đồng hồ.
Nơi đó không phải là điểm du lịch nổi tiếng, ít người, phong cảnh cũng rất đẹp. Thỉnh thoảng hai người vẫn đến đó leo núi vào những lúc rảnh rỗi.
Nghĩ lại, lần gần đây nhất họ đi cũng đã từ năm ngoái rồi.
Tim Phó Thời chợt rung lên một chút, anh biết Tạ Ly đã nhận ra tâm trạng của mình không ổn. Cô không hỏi, nhưng vẫn cố gắng làm điều gì đó để anh vui hơn.
Từ lâu rồi, Phó Thời đã biết Tạ Ly là một người dịu dàng và tốt bụng như thế nào.
"Được thôi." Anh nén lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truoc-khi-ly-hon-cap-tu-phi-thang/2751631/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.